-
-
Tuỳ chỉnh
Font chữ
Palatino
Times
Arial
Georgia
Nam Môn Vô Song, con cưng của ông trời chân chính trong thị tộc Nam Môn, chẳng những có thân phận đại thiếu gia mà tuổi còn trẻ tu vi đã đạt tới chân tiên cửu phẩm, đã một lần đứng đầu Chúng Tiên đồ của Cửu Dương Tiên viện, thật ra thực lực không dưới Nguyễn Hằng của Thiên Vi phủ, chỉ có điều mấy năm nay vẫn ra ngoài rèn luyện, có vẻ không định bái nhập Thái Nhất tông.
Trong nháy mắt, trong đầu Bạch Mộc Trần hiện lên tin tức về Nam Môn Vô Song, mặt không chuyển sắc, cúi thấp đầu.
Tiểu Ức Khổ lúc này cũng khôi phục tinh thần, cuống quít thi lễ.
“Khiếu Vân, các ngươi đang làm gì đó?”
Nam Môn Vô Song nhìn mọi người xung quanh, gật khẽ đầu, sau đó quay sang Nam Môn Khiếu Vân.
Mấy chuyện xấu giữa các tộc đệ, Nam Môn Vô Song cũng tự hiểu trong lòng, chỉ có điều y tâm tính cao ngạo, lười chẳng muốn để ý tới.
Trước mặt đại ca, Nam Môn Khiếu Vân không dám tự cao tự đại, lập tức trả lời: “Đại ca, bên dưới truyền tin, người của Thái Nhất môn và Thiên Vi phủ đã tới đấu trường nô lệ, vì thế đệ mang theo mọi người tới bái kiến. Không ngờ lại thấy tam đệ cũng đang ở đây nên muốn bảo đệ ấy đi cùng, tránh làm chuyện thất lễ, không dưng lại khiến người ta cười nhạo.”
“Hả? Bọn họ đã đến, vậy cùng đi thôi.”
Nam Môn Vô Song nói với giọng lạnh nhạt song lại mang theo vẻ mạnh mẽ không cho phép người khác từ chối.
Dứt lời, đám người đi về phía đấu trường nô lệ.
Thấy cảnh tượng đó, Bạch Mộc Trần nhíu mày, ý định bỏ đi ban đầu dần bị ép xuống, giờ thân phận chàng rất thấp, vốn không có tư cách mở miệng nói chuyện, nếu cố ý bỏ đi ngược lại sẽ rất phức tạp, chuốc lấy nhiều phiền toái không cần thiết, thậm chí liên lụy tới cả hai mẹ con Ôn Nhã.
Bỏ đi, được đến đâu hay đến đó.
Thu lại suy nghĩ, Bạch Mộc Trần dắt Tiểu Ức Khổ, đi theo sau Nam Môn Phi Vũ.
๑๑۩۞۩๑๑
Qua một con đường âm u, trước mắt lại đột nhiên sáng ngời lên.
Cả đấu trường nô lệ được vây tròn bởi những những tảng đá cao mười trượng, tám phía khán đài mỗi cái tách thành một khu, kết thành trận hình bát quái, bao phủ cả đấu trường vào chính giữa, ngoại lực khó mà tiến vào được. Rất rõ ràng, đây là trận pháp kết giới được bố trí chuyên môn để đề phòng xảy ra chuyện bất ngờ khi có đấu nô.
Lúc trước ở chợ nô, Bạch Mộc Trần từng qua đấu trường nô lệ vô số lần rồi, mặc dù chàng chưa từng tự trải qua song cũng có thể cảm nhận được sự điên cuồng và tanh máu trong đó. Mà giờ khắc này, lần đầu tiên đứng trên khán đài đấu trường nô lệ, chàng chẳng những không thấy nhiệt huyết sôi trào như người thường, ngược lại còn cảm thấy áp bức và đau thương sâu sắc.
Vì sống sót, nên phải điên cuồng.
Trong bóng đêm tuyệt vọng, mấy ai thấu hiểu?
๑๑۩۞۩๑๑
“Nam Môn Vô Song, các người tới nhanh thật, Thái Nhất tông vừa tới, các ngươi cũng đã theo sau, xem ra lỗ mũi chó của Nam Môn gia các người cũng thính thật, ha ha!”
Trong tiếng cười lạnh, một gã cao gầy bước từ phía bên kia khán đài lại, ánh mắt khiêu khích và khinh miệt đảo qua đám người của thị tộc Nam Môn.
“Võ Tây Lăng!”
Thấy người vừa tới, đám người Nam Môn Khiếu Vân đều lộ vẻ đề phòng, trong ánh mắt lộ vẻ kiêng dè.
Võ gia, cũng là một trong tam đại thị tộc tại Cảnh Lan lĩnh, thế lực tổng thể không dưới thị tộc Nam Môn, do bị tác động bởi ngoại cảnh, hai thế lực lớn này tranh đấu đã nhiều năm, Võ gia vẫn luôn bị Nam Môn gia đè ép, cuối cùng dẫn tới oán hận chất chứa giữa hai bên càng lúc càng sâu.
Làm người thừa kế đời tiếp theo của Võ gia, Võ Tây Lăng tự nhận vô luận thân phận hay thực lực đều không dưới Nam Môn Vô Song, nhưng người ngoài chỉ nói Nam Môn Vô Song mới là người đứng đầu trong thế hệ trẻ tại Cảnh Lan lĩnh, Võ Tây lăng hắn nhiều lắm cũng chỉ được xem như thứ hai, điều này khiến Võ Tây Lăng vốn luôn kiêu ngạo dù thế nào cũng không nuốt được cơn tức này, có cơ hội sẽ luôn khiêu khích gây hấn, sau đó đánh một trận.
Song đáng tiếc là, hai người đấu từ nhỏ đến lớn, Võ Tây lăng lần nào cũng thua dưới tay Nam Môn Vô Song nửa bậc, oán niệm trong lòng càng lúc càng nặng.
Đối mặt với sự khiêu khích trắng trợn của Võ Tây Lăng, Nam Môn Vô Song cũng không tức giận, chỉ dùng thần sắc hờ hững nói: “Võ Tây Lăng, đừng giở cái giọng đó ra với ta, chắc lại ngứa da, muốn ăn đòn rồi chứ gì!”
“Ăn đòn?”
Ánh mắt Võ Tây Lăng lạnh đi: “Nếu không có vào một món tuyệt phẩm linh khí, ngươi lấy gì đấu với ta?”
Nam Môn Vô Song chẳng buồn liếc nhìn đối phương tới một cái, thản nhiên đáp: “Pháp bảo cũng là một phần thực lực, nếu ngươi không phục có thể kiếm một món tới thử.”
“Kiếm một món? Ha ha, ngươi nói dễ nghe nhỉ, Võ gia chúng ta đâu giống Nam Môn gia các ngươi, chỉ giỏi đi ăn xin của kẻ khác.”
“Ngươi muốn chết hả!”
“Giỏi thì vào đây, ngươi tưởng ta sợ ngươi chắc?”
“Hừ!”
๑๑۩۞۩๑๑
Đấu võ mồm một trận, Nam Môn Vô Song và Võ Tây Lăng lửa giận bừng bừng, bầu không khí cũng căng thẳng vô cùng, như lúc nào cũng có thể bùng cháy.
Mọi người không ngờ hai người lại nóng tính đến vậy, nói cái đã định động thủ, chẳng khác nào nuốt phải thuốc nổ.
Đám người Nam Môn Khiếu Vân vội vã thối lui, trên trán ứa ra một lớp mồ hôi lạnh mỏng mỏng, Bạch Mộc Trần cũng che trước người Tiểu Ức Khổ và Nam Môn Phi Vũ, trận chiến giữa chân tiên cửu phẩm đâu phải đùa.
Ngay lúc hai bên sắp ra tay, một giọng nói lạnh lùng vang lên, đánh tan bầu không khí ngột ngạt này.
“Vô Song đại ca, Tây Lăng đại ca... Hai người chuẩn bị chơi một trận à? Hào hứng quá!”
Lời còn chưa dứt, cơn gió nhẹ lướt qua, một cô gái áo tím xuất hiện giữa Nam Môn Vô Song và Võ Tây Lăng, ngăn cách hai người, khiến trận tranh đấu tan biến thành vô hình.
Tướng mạo cô gái này không thể coi là tuyệt sắc, tối đa cũng chỉ gọi là thanh tú, chỉ có điều nàng đứng đó lại khiến người ta có cảm giác linh động không cách nào bỏ qua, như một đóa u lan yêu kiều trong sơn cốc, kiêu ngạo điểm tĩnh, mỹ lệ mà chẳng chói mắt.
“Thì ra là Nhược Đồng muội muội, ha ha...”
Võ Tây Lăng thu ý lạnh lại, nở một nụ cười thân thiết, so với lúc trước quả thật như hai người khác nhau.
Nam Môn Vô Song chỉ bình tĩnh nhìn cô gái áo tím, cũng thu khí thế lại, chỉ có điều trong đôi mắt lạnh nhạt nhiều hơn chút nhu hòa.
Tổ gia Nhược Đồng, sắc diện hoạt bát.
Những lời này để miêu tả người con gái nổi bật nhất trong những kẻ thừa kế của Tổ gia thế hệ này – Tổ Nhược Đồng.
Không giống với Nam Môn Vô Song và Võ Tây Lăng, thiên tư của Tổ Nhược Đồng không phải xuất sắc, tuy là trưởng nữ của Tổ gia nhưng trong gia tộc vốn trọng nam khinh nữ, nàng gần như không có bất cứ ưu thế này. Nhưng, chỉ một cô gái bình thường đó, sau khi gia chủ Tổ gia qua đời, lại chống đỡ toàn bộ gia tộc từ trong gian khổ, gian nan bước từng bước tới vinh quang, trở thành người nắm quyền chân chính tại Tổ gia.
Có thể nói không hề khoa trương, Tổ gia được như ngày nay, có thể tiếp tục nắm giữ địa vị một trong tam đại thị tộc là nhờ công lớn của Tổ Nhược Đồng, thứ nàng có không chỉ là thực lực mà còn là trí tuệ!
Tổ Nhược Đồng nhìn hai người, nhẹ giọng thở dài nói: “Hai vị huynh trưởng đều là người thông minh, hẳn cũng rõ tình thế hiện tại, giờ trông thì như thái bình, thật ra những mạch nước ngầm đều đã bắt đầu khởi động, đại họa đã sắp tới nơi, tam gia chúng ta chẳng những không đồng tâm hợp lực, nhất trí đối ngoại thì chớ, hai người bọn huynh còn vì vài chuyện nhỏ mà tranh chấp, chẳng lẽ thật sự muốn thấy tam đại thị tộc bị xóa tên khỏi Cảnh Lan lĩnh sao?”
“Cái này...”
Võ Tây Lăng sắc mặt thẹn thùng, vội vàng giải thích: “Nhược Đồng muội muội hiểu lầm rồi, huynh chỉ đùa với Vô Song huynh một chút thôi... Đúng! Bọn huynh chỉ đùa chút thôi, có ra tay đâu, huynh nói đi, Vô Song!”
Nam Môn Vô Song chỉ lạnh nhạt liếc mắt nhìn đối phương môt cái, quả nhiên là trầm tĩnh ít lời.
Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thần các dịch giả bạn nhé!
Phía trên khán đài phía bắc nô trường có xây một tòa lầu các cao và sang trọng hiển thị địa vị bất phàm, chỉ người có thân phận tôn quý mới có tư cách đi vào trong đó.
Lúc này, người của Thái Nhất Tông cùng Thiên Vi Phủ đã ngồi ở trong đó, phía trên ban công tỏa mùi hương thơm thoang thoảng.
"Mời sư muội nhấm nháp thử xem, đây là tiên trà "Thiên Tuyền Long Diệp Trân" trân quý nhất trong dãy núi Cảnh Lan chúng ta, phải sao trăm lần và cô đặc trăm lần rồi trầm hương mười năm, có thể nói là tuyệt phẩm mà Tiên Sĩ tầm thường không có điều kiện để uống."
Nguyễn Hằng vừa giới thiệu vừa tự mình dâng chén trà cho Tả Nhĩ Lam, người sau nhẹ nhàng thưởng trà (*) chỉ thấy một cảm giác tự nhiên nhẹ nhàng khoan khoái thẩm thấu đến tận linh hồn.
Cùng lúc đó, truyền nhân của bốn đại gia tộc cũng đều bưng chén trà lên, đầu tiên là thưởng trà một cách tỉ mỉ rồi mới uống (*).
"Cam lộ hồi hương, quả nhiên là trà ngon tuyệt phẩm! Không thể tưởng được một chợ nhỏ như này mà có thể ủ ra tiên trà như thế, đúng là khó mà có được. Hơn nữa Đấu Nô Trường này có quy mô nhỏ như vậy mà lại náo nhiệt không ngờ, đúng là không hề kém các chợ có quy mô lớn!"
Tả Nhĩ Lam mở miệng nói hờ hững, giọng nói trong trẻo du dương khiến cho người nghe khoan khoái vô cùng.
Nguyễn Hằng mỉm cười nói: "Nhĩ Lam sư muội chăm chỉ tu hành, ít ra bên ngoài nên không rõ đấy thôi. Chợ Cảnh Lan (Cảnh Lan Tập) này tuy rằng không phải là chợ có quy mô lớn nhưng quy mô của nó cũng không coi là nhỏ. Hơn nữa Thập Vạn Đại Sơn này có vô số dị thú, tiên thảo, linh dược quý hiếm và là nơi cung cấp dược liệu cho Thiên Vi Phủ chúng ta. Thậm chí nhìn khắp cả Phượng Lân Châu thì cũng đứng vị trí số một số hai."
Thấy trong ánh mắt Nguyễn Hằng mang theo vài phần kiêu ngạo, Tả Nhĩ Lam chỉ thoáng cười nhạt.
Đây là lần đầu tiên Tả Nhĩ Lam cười, cho dù có khăn lụa che mặt nhưng cũng không sao che giấu được vẻ đẹp rực rỡ không gì sánh được của nàng, cho dù là nam hay nữ cũng đều thất thần khiến cho không khí trên ban công trở nên vô cùng tĩnh lặng.
"Khụ khụ!"
Nguyễn Hằng trở lại bình thường, ho khan hai tiếng rồi nói: "Sư muội chẳng những thiên tư trác tuyệt mà khí chất cũng vô song, vi huynh thất lễ, mong sư muội chớ nên trách tội, ha hả!"
Nghe được lời ấy, mọi người tự biết cử chỉ không ổn, vì thế đều xấu hổ xin lỗi.
"Nguyễn sư huynh nói đúng, Tả sư tỷ mà mỉm cười thì ngay cả ngôi sao tại ngoại vực cũng phải mờ đi, những phàm phu tục tử như chúng ta sao có thể kháng cự được."
Âu Phù Nhạc là đệ tử trẻ tuổi kiệt xuất nhất trong Âu gia nên tất nhiên là người vô cùng khéo léo, một câu ca ngợi này vừa khiến mọi người đỡ xấu hổ lại có ý lấy lòng. Trong khi đó Dung Mặc Mang không ngừng gật đầu tỏ vẻ đồng ý.
"Đúng vậy, Tả sư tỷ quốc sắc thiên hương, tiểu muội thật sự là tự cảm thấy xấu hổ."
Lạc Tâm Oánh mở miệng, Mai Uyển Nhi bên cạnh cũng phụ họa theo: "Lạc sư tỷ nói đúng suy nghĩ của tiểu muội, tiểu muội vốn tưởng rằng tướng mạo của mình cũng coi như là đẹp, tiếc rằng so với Tả sư tỷ mới biết thế nào là khác nhau một trời một vực. Tả sư tỷ tài mạo song toàn, tuyệt đối xứng đáng với danh xưng đệ nhất tiên tử Tây Phượng Lân chúng ta. . . Không, là cả Phượng Lân Châu mới đúng."
Lời nịnh nọt này tuy có thổi phồng một chút nhưng cũng coi như là khen đúng trọng tâm.
Tả Nhĩ Lam vốn có linh khí bức người, lại là thiên chi kiêu nữ của Thái Nhất Tông, cho dù không phải là mỹ nhân tuyệt đỉnh có một không hai tại Phượng Lân Châu thì cũng là số một số hai. Ngay cả Lạc Tâm Oánh cùng Mai Uyển Nhi đều được coi là giai nhân tuyệt sắc, được nhiều người theo đuổi trong Thiên Vi Phủ thậm chí Cửu Dương Tiên Viện nhưng so với thiên chi kiêu nữ của Thái Nhất Tông quả thật là khác nhau một trời một vực.
Bên kia, vị nha hoàn của Thái Nhất Tông nghe bốn người nói mà cố nén ý cười rồi thầm nhủ Thiên Vi tứ gia - Âu Lạc Dung Mai quả nhiên là đồng khí liên chi, ngay cả nịnh nọt người khác cũng không ai chịu kém ai.
Tả Nhĩ Lam tựa hồ không thèm để ý, ngược lại cất giọng dịu dàng: "Chư vị khen như thế làm sao tiểu muội có thể giận cho được. Chẳng qua, đây là lần đầu tiên tiểu muội đến dãy núi Cảnh Lan, chẳng biết Nguyễn sư huynh có thể giới thiệu sơ qua hay không?"
"Ha ha ha, sư muội khoan hồng độ lượng, ngược lại ra vi huynh hơi chấp nhặt."
Nghe Nguyễn Hằng nói đĩnh đạc như vậy, trong lòng bốn người Âu Lạc Dung Mai bốn vô cùng hâm mộ, có thể nói cười như thế với tiểu công chúa của Thái Nhất Tông chứng tỏ quan hệ giữa hai người rất tốt, nếu như mình có thể vào Thái Nhất Tông thì lo gì tiên đồ nữa chứ.
"Còn một khi sư muội đã muốn nghe tình huống trong dãy núi Cảnh Lan thì vi huynh đành lắm mồm vậy. . ."
Thưởng thức một ngụm trà, Nguyễn Hằng nói một cách chậm rãi: "Dãy núi Cảnh Lan này là nơi Thiên Vi Phủ chúng ta quản hạt , tổng cộng mười ba đường xuyên mạch, vài chục vạn ngọn núi lớn, hơn trăm thị tộc, mà Nam Môn thị, Võ thị cùng Tổ thị chính là nhân tài kiệt xuất trong đó, đều là thị tộc truyền thừa ngàn năm, cũng có chút nội tình, nhất là thế lực của bọn họ tại dãy núi Cảnh Lan này được cho là vô cùng vững chắc, hàng năm đều thượng cống Thiên Vi Phủ chúng ta dược liệu gần trăm vạn Tiên thạch . . ."
"A? Nói như vậy thì vài chục vạn núi lớn tại dãy núi Cảnh Lan này cũng thuộc thế lực của ba nhà đó?"
Thấy Tả Nhĩ Lam hỏi vậy, Nguyễn Hằng cười đáp: "Sư muội lầm rồi, chỉ có mười vạn rừng núi rìa ngoài dãy núi Cảnh Lan này mới là phạm vi thế lực của ba nhà thị tộc đó, còn ở chỗ sâu trong núi lớn có vô số mãnh thú hung cầm chiếm cứ, nguy hiểm vô cùng nên có rất ít người xâm nhập trong đó. Đương nhiên, bởi vì là chỗ sâu trong núi lớn không có vết chân người nên mới có rất nhiều kỳ trân dị bảo, mà quặng mỏ huyền kim kia là được phát hiện ở bên trong đó."
"Thì ra là thế."
Sau một hồi nói chuyện phiếm, không khí trên ban công dần dần trở nên hòa hợp.
"Sư huynh. . ."
Tả Nhĩ Lam đang nói thì dừng lại và hỏi sang câu khác:"Lần này tiểu muội đại biểu Thái Nhất Tông đến đây, ý của phụ thân đại nhân chắc các ngươi cũng hiểu được, tiểu muội cũng không nói những lời dư thừa nữa, lần này Thiên Vi Phủ có thành ý mời Thái Nhất Tông ra mặt, vậy mời sư huynh đưa ra quy trình về mỏ quặng đi!"
Nói đến chuyện nghiêm chỉnh, Nguyễn Hằng thôi không mỉm cười, những người còn lại cũng trở nên nghiêm nghị.
"À!"
Sau khi trầm ngâm một lát, Nguyễn Hằng nói:"Một khi chưởng môn sư bá để sư muội đại diện đến đây đủ để nói rõ thành ý của Thái Nhất Tông, phụ thân của vi huynh tuy là phủ chủ Thiên Vi Phủ nhưng vi huynh cũng là đệ tử Thái Nhất Tông nên chắc chắn sẽ suy xét về ích lợi của tông môn, chỉ có điều. . ."
"Chỉ có điều. . ."
Nhìn vào mắt đệ tử bốn đại gia tộc, Nguyễn Hằng nói tiếp:"Vài vạn dặm quặng mỏ huyền kim không phải là chuyện một nhà một tộc có thể nuốt vào cho nên vi huynh mời đến đại biểu của bốn đại gia tộc trong Thiên Vi Phủ cùng thương việc này. Đương nhiên, mỏ quặng này vốn là ba nhà thị tộc trong dãy núi Cảnh Lan tình cờ phát hiện được, mà việc khai thác mỏ quặng cần phải mượn sức lực của ba nhà cho nên vi huynh nghĩ là nên mời bọn họ tới cùng thương lượng cho thỏa đáng."
"Một khi sư huynh đã có quyết định với việc này, vậy toàn bộ mọi chuyện đều do sư huynh làm chủ."
Tả Nhĩ Lam đồng ý khiến Nguyễn Hằng hơi ngạc nhiên, kèm theo hơi vui sướng.
Phát hiện ra mỏ quặng mới đối với cả tiên châu mà nói đều là một chuyện lớn, điều này liên quan đến căn cơ truyền thừa của tiên tông thị tộc, nếu xử lý không thỏa đáng dù chỉ một chút thôi thì sẽ là một hồi gió tanh mưa máu. Chuyện lớn như vậy đâu phải cửa nhỏ nhà nghèo có thể dính vào. Đừng nói Thiên Vi Phủ, cho dù là thế lực mạnh nhất tại Tây Phượng Lân là Thái Nhất Tông cũng không thể không cẩn thận, nếu là đưa tới bạo loạn nói không chừng còn có thể khiến tông môn bị họa diệt tông. Dù hôm nay Thái Nhất Tông đang đứng đầu tại Tây Phượng Lân nhưng cũng là cây to đón gió, có không ít thế lực đều đang âm thầm nhìn chằm chằm vào Thái Nhất Tông đấy.
. . .
"Bẩm báo thiếu gia, đệ tử của ba nhà thị tộc đã đến đây và đang chờ ở bên ngoài."
Ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng của thị vệ, sự chú ý mọi người cũng theo đó mà dời đi.
Nguyễn Hằng nhìn nhìn Tả Nhĩ Lam rồi ngay lập tức nói với thị vệ:"Thật đúng lúc, mời bọn họ vào đi, còn những người khác lui ra hết, không cho phép người không liên quan đến gần sát ban công."
"Thuộc hạ tuân mệnh."
Thị vệ lên tiếng trả lời rồi lui ra.
. . .
Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thần các dịch giả bạn nhé!
Ba bóng người sóng vai đi lên ban công theo sự dẫn đường của thị vệ.
"Dãy núi Cảnh Lan Vọng Thiên Phong, Nam Môn Vô Song. . ."
"Dãy núi Cảnh Lan Tàng Long Cốc, Võ Tây Lăng. . ."
"Dãy núi Cảnh Lan Lưu Vân Giản, Tổ Nhược Đồng. . ."
"Ra mắt Nguyễn thiếu gia, ra mắt Thượng tiên của Thái Nhất Tông!"
Ba người Nam Môn Vô Song thi lễ với Nguyễn Hằng cùng Tả Nhĩ Lam, sau đó lại chắp tay với bốn người Âu Lạc Dung Mai của Thiên Vi Phủ. Dù sao đây cũng không phải là lần đầu tiên họ tiếp xúc với Thiên Vi Phủ nên cũng không cần giới thiệu thêm.
"Mời ba vị ngồi."
Nguyễn Hằng thờ ơ giơ tay mời, lộ ra một chút thái độ của người thuộc đẳng cấp cao, còn bốn người Âu Lạc Dung Mai thì gật đầu một cách ôn hoà, cho dù mặt ngoài ra vẻ khách khí nhưng sâu trong đáy mắt lại che giấu vẻ khinh thường.
Thị tộc ngàn năm, thế gia vạn năm.
Là bốn đại gia tộc trong Thiên Vi Phủ và hưởng thụ vinh quang hàng vạn năm, trong lòng bốn người Âu Lạc Dung Mai vô cùng kiêu ngạo, bọn họ có thể cúi đầu trước mặt Thái Nhất Tông cường đại nhưng tuyệt đối sẽ không để vào mắt ba thị tộc hèn mọn.
Cái gì mà thị tộc ngàn năm chứ, trong mắt bốn người Âu Lạc Dung Mai thì họ chỉ là một đám nhà quê ở nơi thôn dã mà thôi, không có đẳng cấp cũng như nội hàm của thế gia, lại càng không có huyết mạch cao quý như bọn họ, cho dù thế lực của đối phương không kém nhưng vẫn không che giấu được mùi bùn dính trên người. Nếu không phải là cần dựa vào mấy thị tộc này cung ứng đồ đạc thì bọn họ cũng không muốn dây dưa với đối phương.
Ba người Nam Môn Vô Song hiểu rất rõ về thái độ của đám người trong Thiên Vi Phủ, tuy rằng cảm thấy khuất nhục trong lòng nhưng lại không thể phát tác, đành phải ra vẻ không đếm xỉa đến.
. . .
"Tốt lắm, hiện tại người đến đủ rồi thì chúng ta bắt đầu đi!"
Đợi mọi người ngồi vào chỗ của mình, Nguyễn Hằng mới nói:"Tin rằng tất cả mọi người biết rõ mục đích lần tụ hội này, Nguyễn mỗ cũng không nói những lời khách sáo nữa mà chỉ nói vào trọng điểm thôi. Ý của của phủ chủ đại nhân là hy vọng có thể mau chóng chứng thực quyền sở hữu mỏ quặng rồi sau đó báo lên để Tử Tiêu Cung ghi chép lại, tránh cho sinh ra nhiều tranh chấp không cần thiết."
Tại Tiên Giới, Tử Tiêu Cung tuyệt đối là tồn tại tối cao giống như hoàng quyền trong thế tục. Nó đại biểu cho đủ loại quyền lực và nắm trong tay sự vận chuyển của cửu trọng thiên cảnh, cho dù uy thế của Tử Tiêu Cung hôm nay không còn lớn như trước nhưng dù sao nó vẫn có danh phận mà ai cũng không thể phá vỡ. Ít nhất ở ngoài sáng thì phải thuận theo, nếu không chính là địch với cả Tiên Giới. Đương nhiên, từ một góc độ khác mà nói thì Tử Tiêu Cung là trung tâm của cả Tiên Giới, có chức năng cân bằng về ích lợi của các thế lực khắp nơi, một khi Tử Tiêu Cung xuất hiện biến cố gì thì sẽ phá vỡ sự cân bằng của Tiên Giới và khiến Tiên Giới lâm vào trong hỗn loạn vĩnh viễn.
Ý tứ trong lời nói Nguyễn Hằng rất là rõ ràng, phủ chủ Thiên Vi Phủ đại biểu cho Tử Tiêu Cung sẽ không tham gia vào tranh đấu giữa các thế lực.
Đồng dạng, vì tránh việc tranh đấu giữa các thế lực nên Thiên Vi Phủ phải mau chóng xác định quyền sở hữu mỏ quặng, sau đó lấy danh nghĩa Tử Tiêu Cung ban bố "Quáng Lệnh". Kể từ đó, Thiên Vi Phủ có thể vừa đạt được chỗ tốt, vừa tránh khỏi mâu thuẫn với các phương thế lực lại còn có thể vô hình trung tạo dựng uy tín cho Tử Tiêu Cung, có thể nói là một vốn bốn lời.
Vốn dựa theo quy định ban đầu của Tiên Giới thì ai phát hiện được mỏ quặng trước thì người đó chính là người sở hữu mỏ quặng, đáng tiếc theo thời gian trôi đi, quy định này dần dần bị người quên lãng mà thay vào đó là ai có thể chiếm được mỏ quặng thì người đó mới là người sở hữu mỏ quặng.
Mỏ quặng huyền kim ở chỗ sâu trong dãy núi Cảnh Lan được ba đại thị tộc phát hiện, theo lý mà nói thì nó phải thuộc sở hữu của ba đại thị tộc, nhưng mà mỏ quặng khổng lồ như thế căn bản không phải thứ mà thị tộc có thể nuốt vào cho nên bọn họ đành thông qua sự giật dây của Thiên Vi Phủ mà đem tin tức mỏ quặng hiến cho Thái Nhất Tông. Còn Thái Nhất Tông tuy là tiên tông mạnh nhất Tây Phượng Lân nhưng qua nhiều năm tiêu hao khiến cho tài nguyên của tông môn dần dần trở nên khan hiếm. . . Bởi vậy, sau khi biết được tin tức ba đại thị tộc phát hiện mỏ quặng thì họ không chút khách sáo mà tiếp ngay củ khoai lang bỏng tay này.
Ở đây đều là hạng người có chỉ số thông minh bất phàm, ai mà không có chút suy nghĩ trong lòng chứ, chỉ có điều việc này ngươi tình ta nguyện và hoàn toàn phù hợp với lợi ích của các phương nên tự nhiên ăn khớp với nhau.
"Không biết ý của chư vị thế nào?"
Nguyễn Hằng nhìn ba người Nam Môn Vô Song rồi sau đó nhìn sang Tả Nhĩ Lam.
Kỳ thật, trên cơ bản thì quyền sở hữu mỏ quặng đã định rồi, tại Tây Phượng Lân còn có thế lực nào có thể chống lại Thái Nhất Tông chứ, hiện tại chỉ còn một vấn đề là nên phân phối ích lợi như thế nào thôi.
"Chúng ta đương nhiên nghe theo Nguyễn sư huynh cùng Tả sư tỷ."
Âu Phù Nhạc đáp lại đầu tiên, ba nhà còn lại vội vàng phụ họa.
Đây chính là tiện nghi từ trên trời rơi xuống, cho dù phân phối như thế nào thì bốn đại gia tộc cũng sẽ không bị thiệt thòi nên nào có lý gì mà phản đối. Huống chi, bốn người Âu Lạc Dung Mai tin rằng người trọng tình trọng nghĩa như Nguyễn đại thiếu tuyệt sẽ không quên phân chỗ tốt cho bọn họ.
Nam Môn Vô Song cùng Võ Tây Lăng, Tổ Nhược Đồng liếc nhìn nhau rồi ngay lập tức gật đầu tỏ vẻ đồng ý, trên thực tế bọn họ cũng không có tư cách phát biểu quá nhiều ý kiến.
"Vậy ý của sư muội thế nào?"
Thấy Nguyễn Hằng hỏi, Tả Nhĩ Lam hơi trầm ngâm rồi nói:"cả Phượng Lân Châu, ngoại trừ Thái Nhất Tông chúng ta thì không có một thế lực nào có thể nuốt trôi được mỏ quặng huyền kim vài vạn dặm, nếu không chư vị cũng sẽ không thành ý mời Thái Nhất Tông chúng ta ra mặt. Một khi đã như vậy, ta liền đại biểu Thái Nhất Tông đáp ứng việc này, chẳng qua quy trình cụ thể còn cần Nguyễn sư huynh nói qua một lần."
"Khụ khụ!"
Nguyễn Hằng hắng giọng rồi nói:"Trước khi đi, phủ chủ đại nhân đưa ra hai lựa chọn, chủ yếu vẫn là xem ý tưởng ba đại thị tộc ra sao."
"Mời Nguyễn đại thiếu nói, tiểu đệ muốn nghe rõ ràng."
Võ Tây Lăng lộ ra vẻ hưng phấn chắp tay, mỏ quặng mới đại biểu cho tài nguyên khổng lồ, chỗ tốt trong đó quả thực không thể đo đếm được, cho dù chỉ một chút ích lợi cũng đủ để thị tộc bọn họ hưởng dụng ngàn năm, nếu là chuyện lần này thành công thì không ai có thể dao động địa vị của hắn tại Võ thị, thậm chí còn có cơ hội kết nối quan hệ với Thái Nhất Tông để tiến tới bước lên con đường tu tiên cao hơn.
Ngược lại, Nam Môn Vô Song cùng Tổ Nhược Đồng ra vẻ vô cùng bình tĩnh, nhìn nhau thật sâu nhưng không nói gì.
Nguyễn Hằng quan sát rõ phản ứng của ba người rồi khẽ cười nói: "Lựa chọn thứ nhất là một khi các ngươi phát hiện mỏ quặng mới và hiến đi ra thì Thiên Vi Phủ với tư cách người quản lý dãy núi Cảnh Lan sẽ thưởng cho cho mỗi nhà các ngươi năm nghìn vạn Tiên thạch cùng ba bộ tuyệt phẩm linh khí, chỉ có điều về sau các ngươi không có quyền lợi khai thác mỏ quặng, cũng sẽ không được phân chia ích lợi, từ nay về sau mỏ quặng huyền kim này chỉ thuộc về Thái Nhất Tông."
"Cái gì! ?"
Võ Tây Lăng đầu tiên rùng mình rồi ngay sau đó cố nén giận dữ nói: "mỏ quặng vài vạn dặm, huyền kim lại là vật liệu luyện khí thượng phẩm, giá trị của nó không thể đo lường, Nguyễn đại thiếu cảm thấy thưởng cho như vậy thích hợp sao?"
Nam Môn Vô Song cùng Tổ Nhược Đồng không có nói gì nhưng biểu tình âm trầm của bọn họ càng là kháng nghị không lời.
Năm nghìn vạn Tiên thạch nhìn qua quả thật là một con số khổng lồ nhưng trên thực tế đối với thị tộc mà nói, thưởng cho Tiên thạch căn bản không có ý nghĩa gì. Một nhà giàu mà không có thực lực cường đại chỉ có thể là đối tượng cho người khác bóc lột thôi. Đối với điều này thì ba đại thị tộc hiểu rõ vô cùng.
Mà ba bộ tuyệt phẩm linh khí kia cũng không tồi, có thể khiến ba đại thị tộc đề thăng thực lực trong thời gian ngắn nhưng đây cũng không phải là kế lâu dài.
Cái mà ba đại thị tộc cần chính là một cơ hội, một cơ hội để quật khởi.
Mà Thái Nhất Tông có thể cấp cho bọn họ cơ hội này.
Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thần các dịch giả bạn nhé!
Không khí trên ban công trở nên hơi căng thẳng mà thái độ của bọn người Võ Tây Lăng cũng nằm trong dự đoán của Nguyễn Hằng.
"Ba vị đừng nóng vội..."
Nguyễn Hằng bình thản thưởng thức một ngụm trà rồi nói với vẻ ôn hòa:"Lựa chọn thứ nhất mà chưa vừa lòng thì còn lựa chọn thứ hai cơ mà, một khi mọi người đã có thể tụ tập cùng một chỗ thì chuyện gì cũng có thể thương lượng được, sao phải sốt ruột chứ."
Lần này Võ Tây Lăng không có đáp lời mà bình tĩnh nghe cho hết.
Nguyễn Hằng tiếp tục nói:"Lựa chọn thứ hai chính là dựa theo lợi nhuận khai thác mỏ quặng mà tiến hành chia chác, khai thác được càng nhiều huyền kim thì mọi người được phân chia càng nhiều lợi nhuận."
"Phương pháp phân chia như thế nào?"
Nam Môn Vô Song hỏi ra điểm mấu chốt, Võ Tây Lăng cùng Tổ Nhược Đồng khẽ vuốt cằm.
Dựa theo lợi nhuận khai thác mỏ quặng mà tiến hành chia chác, biện pháp này cũng khá là phổ biến. Thông qua quan hệ ích lợi mà buộc chặt Thiên Vi Phủ cùng Thái Nhất Tông vào trên thuyền của thị tộc, chỉ cần tất cả mọi người đều được chỗ tốt thì cũng không xuất hiện mâu thuẫn cùng rạn nứt quan hệ, lúc này mới phù hợp với ích lợi lâu dài của thị tộc, cho dù được chia phần ít đi một chút thì cũng có thể tiếp nhận.
"Thái Nhất Tông chúng ta muốn bảy thành!"
Tả Nhĩ Lam vừa mở miệng liền muốn lợi nhuận bảy thành khiến trong lòng những người còn lại đều chấn động.
Thái Nhất Tông quả nhiên mạnh mẽ, người ta phát hiện mỏ quặng còn ngươi cái gì cũng chưa làm mà câu nói đầu tiên đã muốn chiếm bảy thành, thiên hạ nào có chuyện tiện nghi như thế. Trọng yếu hơn là, Thái Nhất Tông các người chiếm bảy thành vậy ba thành còn lại kia phân phối như thế nào? Quá ít để mà phân chia nhé!
Không đợi mọi người phản ứng, Tả Nhĩ Lam nói tiếp: "Ta biết tâm tư của các vị, các ngươi nghĩ Thái Nhất Tông đang rao giá trên trời sao? Không, ta có thể nói rõ ràng cho các ngươi bảy phần này là không thể thiếu. Bởi vì, chúng ta phải thừa nhận áp lực lớn hơn nhiều so với tưởng tượng của các ngươi, chỉ sai lầm một chút thôi là sẽ đưa tới tai vạ cho tông môn... Huống chi, không có Thái Nhất Tông chúng ta thì các ngươi ai cũng đừng nghĩ động đến quặng mỏ này."
Giờ khắc này, Tả Nhĩ Lam hiển lộ sự bá đạo không thể nghi ngờ, không cho người khác có chút đường lui nào.
Võ Tây Lăng biến sắc đang muốn mở miệng phản bác lại bị Tổ Nhược Đồng ngăn lại. Thế lực Thái Nhất Tông khổng lồ, muốn đối phó thị tộc thì dễ dàng giống như nghiền chết con kiến mà thôi, căn bản không cho phép bọn họ nói không.
"Ha hả! Chư vị có chuyện gì thì cứ từ từ nói, việc gì mà phải tức giận chứ."
Nguyễn Hằng cười ha ha giảng hòa: "Nguyễn mỗ cảm thấy Nhĩ Lam sư muội nói cũng có lý, Thái Nhất Tông quả thật gánh vác phiêu lưu không nhỏ, hơn nữa chỉ dựa vào thân phận Nhĩ Lam sư muội đường đường là thiếu tông chủ hàng lâm nơi này thì chiếm bảy thành quả thật không tính là nhiều, Nguyễn mỗ không có ý kiến, chẳng biết ý chư vị như thế nào?"
"Nguyễn sư huynh nói đúng, Tả sư tỷ phúc hậu như thế, chúng ta cũng không có ý kiến!"
Bốn người Âu Lạc Dung Mai theo đó tỏ thái độ, còn bày ra một bộ bênh vực lẽ phải.
Mấy lời đánh rắm! Dù sao không phải cướp tiền của bốn đại gia tộc nên đương nhiên các ngươi đứng nói chuyện không đau thắt lưng.
Võ Tây Lăng rất muốn chửi ầm lên, nhưng hắn thật sự không có dũng khí đồng thời đắc tội Thiên Vi Phủ cùng Thái Nhất Tông.
Tổ Nhược Đồng cùng Nam Môn Vô Song biết không có cách nào, chỉ có thể thở dài bất đắc dĩ. Thái Nhất Tông cùng Thiên Vi Phủ đều cùng một giuộc, muốn ỷ thế hiếp người, bọn họ biết làm gì đối phương chứ?
"Vậy ba thành còn lại phân phối như thế nào?"
Nam Môn Vô Song coi như bình tĩnh, lại hỏi Nguyễn Hằng.
"Hai thành!"
Nguyễn Hằng vươn lưỡng căn ngón tay đạo: "Ta chỉ cần hai thành lợi nhuận của mỏ quặng..."
"Nguyễn đại thiếu, hai thành có phải là quá nhiều?"
Võ Tây Lăng cả giận nói to:"Thái Nhất Tông tốt xấu cũng là đệ nhất tiên tông tại Tây Phượng Lân, chiếm bảy thành không có vấn đề, nhưng Nguyễn gia các ngươi dựa vào cái gì mà chiếm hai thành? Dãy núi Cảnh Lan chúng ta hàng năm cống nạp cho Thiên Vi Phủ chỉ ngày càng nhiều hơn chứ không ít hơn, Nguyễn đại thiếu bá đạo như vậy thật sự làm lòng người lạnh ngắt!"
Đối mặt chất vấn của Võ Tây Lăng, sắc mặt Nguyễn Hằng trầm xuống, hàn quang trong mắt chợt lóe mà qua rồi cười nhạt nói: "Võ huynh đừng tức giận, lời ta nói còn chưa nói hết đâu. Hai thành lợi nhuận này cũng không phải là là cấp cho Nguyễn gia chúng ta, mà là muốn dâng lên cho Tử Tiêu Cung. Kỳ thật, Nguyễn gia chúng ta chính là làm trung gian cho các ngươi, làm chân chạy vặt v.v... thôi, còn các loại chỗ tốt thì chúng ta thật đúng là không có ý tưởng gì, mọi người nói có đúng hay không?"
"Đúng đúng đúng, phủ chủ đại nhân cùng Nguyễn đại thiếu cũng rất phúc hậu!"
Bốn người Âu Lạc Dung Mai lại một lần nữa gật đầu phụ họa.
Đúng thật là vô sỉ đến cực điểm!
Tổ Nhược Đồng thầm mắng một câu rồi mặt không đổi sắc nỏi: "Như thế theo ý của Nguyễn đại thiếu cùng thiếu tông chủ thì chỉ chừa một thành cho ba nhà chúng ta ư?"
Một thành thì một thành nhé, vẫn tốt hơn không có chút nào, ít nhất có thể đổi được sự duy trì của Thiên Vi Phủ cùng Thái Nhất Tông, cũng không tính là quá bị thiệt.
Tổ Nhược Đồng nhìn nhìn Nam Môn Vô Song cùng Võ Tây Lăng, đang chuẩn bị gật đầu đồng ý, không ngờ lại có người đưa ra dị nghị.
"Sao lại như thế được!"
Âu Phù Nhạc giành trước mở miệng nói: "Một thành kia chắc là của bốn đại gia tộc chúng ta..."
"Cái gì!? Các... Các ngươi còn có thể vô sỉ thêm nữa hay không!"
Võ Tây Lăng rốt cuộc không ngồi được nữa mà đứng dậy nói:"Chỗ tốt gì cũng để các ngươi chiếm, vậy ba nhà chúng ta được cái gì? Hiện tại các ngươi rõ ràng là qua sông hủy cầu, muốn đá ba nhà chúng ta ra, thật sự là quá đáng! Quả thực chính là cướp đoạt giữa ban ngày!"
Nam Môn Vô Song cũng trầm giọng nói: "Nguyễn đại thiếu, ý của ngươi thế nào?"
"Này..."
Nguyễn Hằng ra vẻ khó xử, Âu Phù Nhạc lập tức ngắt lời nói:"Ở chỗ sâu trong dãy Cảnh Lan rất nguy hiểm, nếu không có cao thủ tọa trấn thì việc khai thác mỏ quặng nói dễ hơn làm, nhưng các ngươi yên tâm, đến lúc đó mỗi nhà chúng ta sẽ phái ra ba gã cao thủ Thiên Tiên phòng ngừa chuyện phát sinh ngoài ý muốn."
Đồng thời phái ra ba gã Thiên Tiên cao thủ tọa trấn mỏ quặng, cũng chỉ có thế gia như Âu Lạc Dung Mai có súc tích vạn năm mới có thể nói ra những lời như vậy, cho dù ngay Nguyễn gia đều không có nhiều cao thủ Thiên Tiên như vậy chứ đừng nói đến ba đại thị tộc.
"Tọa trấn? Rõ ràng là đến nhìn mà không lao động mà thôi..."
Võ Tây Lăng cũng không có bị hù dọa mà vẫn gào lên như cũ:"Loại việc tốn sức như lấy quặng này để cho chúng ta làm, các ngươi không làm gì nhưng lại muốn không công chiếm một thành lợi nhuận? Các ngươi khinh người quá đáng!"
"Khinh các ngươi thì sao?"
Âu Phù Nhạc cũng đứng lên, cười lạnh nói:"Nếu không phải bốn đại gia tộc chúng ta thu mua dược liệu của các ngươi, ba nhà các ngươi có thể có ngày hôm nay không? Đừng quên là ai cho các ngươi con đường tiêu thụ, hừ hừ!"
"Ngươi..."
Võ Tây Lăng còn định tranh chấp thì Tổ Nhược Đồng tiến lên vỗ vỗ bờ vai của hắn ý bảo bình tĩnh, rồi sau đó nói với Nguyễn Hằng: "Nguyễn đại thiếu, lúc trước vào núi thăm dò, ba nhà chúng ta hy sinh không ít tộc nhân mới phát hiện mỏ quặng huyền kim, mà chúng ta cũng biết chính mình tuyệt đối không nuốt được quặng mỏ này cho nên mới mời ngươi làm trung gian để hợp tác với Thái Nhất Tông. Hôm nay Thái Nhất Tông cùng Tử Tiêu Cung đã chiếm đi chín thành lợi nhuận, còn sót lại một thành cũng không cho chúng ta, như vậy tiếp tục nói chuyện còn có ý nghĩa gì? Nếu là các ngươi không có thành ý thì việc này bỏ qua đi."
"A, ngươi là đang uy hiếp ta? !"
Nguyễn Hằng trợn mắt lên, hai tia sáng lạnh lẽo như thực chất từ trong mắt bắn về phía Tổ Nhược Đồng.
Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thần các dịch giả bạn nhé!
Khí thế lẫm liệt thổi quét bên trên ban công. Đối mặt với sự bức bách của Nguyễn Hằng, Tổ Nhược Đồng theo bản năng cố gắng tránh né nhưng bản thân lại như rơi vào trong vũng bùn không thể thoát được. Ngay tại thời khắc nguy cấp này, một thân ảnh cao lớn liền chắn trước mặt Tổ Nhược Đồng chống đỡ hộ nàng một chiêu này.
“Bồng!” Một thanh âm nặng nề vang lên, chỉ thấy Nam Môn Vô Song lui lại đằng sau mấy bước, suýt nữa thì ngã, khóe miệng còn lưu lại một chút máu tươi, hiển nhiên đã bị nội thương. Tổ Nhược Đồng cùng Võ Tây Lăng biến sắc, trong lòng vô cùng hoảng sợ. Bọn họ đương nhiên hiểu rõ thực lực của Nam Môn Vô Song, nhưng không nghĩ tới cùng là Chân tiên cửu phẩm mà Nam Môn Vô Song lại thua xa Nguyễn Hằng. Xem ra bên ngoài vẫn đồn đại Nam Môn Vô Song không kém Nguyễn Hằng quả thực chỉ là người không hiểu biết nói hươu nói vượn mà thôi. Võ Tây Lăng tiến lên một bước sóng vai cùng đứng với Tổ Nhược Đồng, không hề có ý muốn rút lui. Dù rằng giữa ba đại thị tộc đều có mâu thuẫn nhưng tại thời điểm đối mặt với kẻ thù thì bọn họ luôn một lòng một dạ (*).
“Sao? Ba người các ngươi muốn động thủ với bản thiếu sao ?”
Nguyễn Hằng chậm rãi đứng lên, uy thế vô hình chợt đè xuống ba người:“Nam Môn Vô Song, đừng tưởng cô cô của ngươi tiến vào Nguyễn gia chúng ta thì ngươi liền tự cho rằng mình muốn làm gì thì làm, ở trong mắt ta, ngươi cũng chỉ là một con chó mà thôi! Còn hai người các ngươi, ba đại thị tộc éo gì, bất quá là một đám gà đất chó cảnh mà thôi.”
". . ."
Thân thể Nam Môn Vô Song khẽ run lên, ẩn chứa dưới sự bình tĩnh bên ngoài là hận ý thật sâu. Tổ Nhược Đồng và Võ Tây Lăng đều cảnh giác , chuẩn bị để có thể xuất thủ bất kỳ lúc nào. Song phương giằng co, không khí vô cùng căng thẳng.
. . .
Sự tình đã phát triển tới mức này, nếu như không điều hòa được thì chắc chắn càng không thể vãn hồi, bởi thế cuối cùng Tả Nhĩ Lam cũng quyết định ra mặt.
“Đủ rồi, tất cả dừng tay lại đi!”
Tả Nhĩ Lam nhẹ nhàng hạ tay xuống khiến cho khí thế của Nguyễn Hằng tiêu tan mất. Sau đó Tả Nhĩ Lam nhìn qua mọi người và nói:"Chẳng lẽ, các ngươi thực sự muốn động thủ hay sao? Mọi người đều vì lợi ích riêng, nếu như đã hợp tác thì bên nào cũng phải có lợi ích, nếu không thì ai sẽ thật lòng làm việc chứ. Mọi người xem như này có được không? Ta thay mặt Nguyễn Hằng sư huynh làm chủ, bốn đại gia tộc chia sẻ nửa thành lợi nhuận cho ba đại thị tộc, về sau mọi người vẫn hợp tác được với nhau.”
“Nửa thành sao ?”
Bốn người Âu Lạc Dung Mai nhìn Nguyễn Hằng thấy đối phương không hề phản đối, tất nhiên tự hiểu mà chấp nhận.
“Ôi! Nửa thành thì nửa thành đi, cùng lắm thì chúng ta chịu chút thiệt thòi, không gây tổn thương đến hòa khí là được.”
Trên mặt Âu Phù Nhạc thể hiện vẻ không cam lòng chứ kỳ thật trong lòng đã rất vui mừng. Đây đơn giản là không công mà chiếm tiện nghi, có được nửa thành đã là rất tốt rồi, nào có lý gì mà phản đối! Dù sao mạch khoáng xuất hiện ngoài ý muốn, lại có Thái Nhất Tông, có phủ chủ đại nhân ở trên đầu, bọn họ nhiều nhất chỉ là phái đi vài tên cao thủ Thiên Tiên tới mỏ quặng. Ba tên cao thủ Thiên Tiên đối với thế gia vạn năm như bọn họ cũng chẳng tính vào đâu. Sắc mặt của Nam Môn Vô Song và Võ Tây Lăng lại hết sức âm trầm, không có chút ý tứ thỏa hiệp nào .
“Sao, các ngươi được nửa thành mà vẫn không vui sao ?”
Ánh mắt Nguyễn Hằng lại mang theo vài phần trêu tức, tựa hồ như muốn nói:"có giỏi thì các ngươi thử cự tuyệt xem, để xem bổn thiếu gia thu thập các ngươi như thế nào!"
“Nửa thành không có vấn đề......” Dưới ánh mắt kinh ngạc của Nam Môn Vô Song và Võ Tây Lăng, Tổ Nhược Đồng liền ưng thuận nhưng lại nói:“Nhưng mà chúng ta hy vọng thiếu tông đại nhân có thể đáp ứng một điều kiện nho nhỏ của chúng ta.”
“Điều kiện có nhỏ hay không thì phải nói rồi mới biết được.”
Tả Nhĩ Lam cảm thấy ngoài ý muốn liền quan sát Tổ Nhược Đồng, sau đó không tự chủ khẽ híp mắt lại. Nữ nhân này từ lúc vào đây đến giờ tuy không nói nhiều nhưng lại có vẻ như người đứng đầu ba nhà, tựa hồ đối phương còn thông minh hơn so với tưởng tượng của mình.
Tổ Nhược Đồng không biết Tả Nhĩ Lam đang suy nghĩ trong lòng, nói thẳng ra:“Không dám dối gạt thiếu tông, ba nhà thị tộc chúng ta từ trước tới nay đều rất ngưỡng mộ Thái Nhất Tông, cho nên hy vọng thiếu tông có thể nói giúp cho chúng ta, mỗi lần Thái Nhất Tông tuyển người liền để cho ba nhà thị tộc chúng ta một ít danh ngạch.”
“A!”
Tả Nhĩ Lam vốn đoán rằng bọn hắn sẽ đòi thêm quyền lợi, không nghĩ đối phương lại đưa ra yêu cầu đơn giản như thế làm nàng có hơi bất ngờ. Nhưng mà suy nghĩ cẩn thận lại thì chỉ có như vậy mới là thù lao tốt nhất cho ba đại thị tộc, ít nhất Thái Nhất Tông có thể cho bọn họ một cơ hội để quật khởi.
“Điều kiện của các ngươi chỉ đơn giản như vậy thôi sao?”
“Nếu như phức tạp chỉ sợ thiếu tông sẽ không đáp ứng.” Vẻ mặt Tổ Nhược Đồng tuy lạnh nhạt nhưng trong ánh mắt lại hiện lên một vẻ sâu xa.
Tả Nhĩ Lam mỉm cười, vuốt cằm nói:“Ngươi thật là thông minh, ta cũng rất thích hợp tác với người thông minh, điều kiện của ngươi ta có thể đồng ý, từ nay về sau mỗi lần Thái Nhất Tông tuyển đệ tử ta sẽ cho các ngươi mười danh ngạch, còn cụ thể những người nào thì tự các ngươi quyết định là được.”
“Đa tạ thiếu tông.”
Tổ Nhược Đồng trịnh trọng thi lễ, Tả Nhĩ Lam hào phóng phất tay áo rồi yểu điệu bước đến lan can ban công và nhìn chăm chú xuống nô trường phía bên dưới. Đấu nô dường như sắp bắt đầu.
......
------------
“Thùng thùng thùng !”
Một loạt tiếng trống vang lên, đấu nô trường đang huyên náo cũng dần dần yên tĩnh lại. Không bao lâu sau, dưới sự chú ý của mọi người, một trung niên nam tử thân hình to béo bước vào giữa trung tâm của đấu trường. Người này đầu trọc lốc, trên người khoác hờ cẩm bào lộ ra cái bụng thật to, nhìn trông rất giống như một vị hòa thượng ở thế tục, trên mặt thủy chung duy trì nét tươi cười thân thiết.
“Chư vị bằng hữu cũ, bằng hữu mới, mọi người khỏe chứ, ta chính là Lạc Thiên Quang, chủ của nô trường này, đương nhiên cũng có rất nhiều vị yêu thích mà gọi ta là Lạc Quang Quang ......”
Nói rồi, Lạc Thiên Quang sờ sờ lên cái đầu trọc lóc của mình làm cho mọi người cười ầm lên .
“Ta tin rằng mọi người đều hiểu nếu như lão Lạc ta đã đứng chỗ này vậy thì đấu nô sẽ lập tức bắt đầu. Về phần quy củ của đấu nô, không cần ta nói mọi người chắc hẳn cũng rất rõ ràng, nếu có tiền thì thử vận may, không có tiền thì có thể hô hào cổ vũ, chúng ta chỉ có một nguyên tắc, cam đoan làm cho mọi người gào tới gào hồi...”
Lạc Thiên Quang nói một hồi ở trung tâm nô trường, có thể nói là miệng lưỡi lưu loát, thao thao bất tuyệt, mang tới tiếng cổ vũ không ngừng.
......
Trên phía bắc của khán đài, đám người Nam Môn Khiếu Vân không đi cùng với Nam Môn Vô Song mà dẫn người của mình đến đây tham gia náo nhiệt, trên mặt hiện rõ vẻ kích động và hưng phấn.
“Ha ha! Ức Khổ, có thấy lão Lạc béo này hài hước không? Hắn há mồm ra là có thể nói người chết thành sống làm ta buồn cười chết mất thôi.”
Nam Môn Phi Vũ ôm bụng cười, bộ dáng của hắn so với Nam Môn Khiếu Vân cũng không kém bao nhiêu. Tiểu Ức Khổ không trả lời mà chỉ lặng lẽ quan sát ánh mắt của Bạch Mộc Trần, chỉ thấy người nọ đang nhìn lên ban công cách đó không xa, trên mặt lộ rõ vẻ suy tư.
“Bạch đại thúc, có chuyện gì sao?”
Tiểu Ức Khổ có một cảm giác đứng ngồi không yên, nhẹ nhàng kéo kéo ống tay áo của Bạch Mộc Trần :“Nếu không, chúng ta về nhà nhé?”
“Hả!”
Nam Môn Phi Vũ đang hưng phấn, nghe Tiểu Ức Khổ nói muốn về nhà nhất thời giống như bị một gáo nước lạnh dội lên đầu.
“Nghe ta nói này Ức Khổ, nơi này nhiều thứ hay như vậy, đừng đi đâu cả! Ngươi xem, đấu nô sắp bắt đầu, vô cùng phấn khích, cam đoan ngươi sẽ rất thích, hơn nữa đại ca còn chưa trở về, chúng ta nếu cứ như thế mà bỏ đi thì đại ca sẽ rất tức giận. Hay là ta mua cho ngươi thứ gì để ăn hoặc mua cái gì đó để chơi...”
Nam Môn Phi Vũ một bên nháy mắt với Bạch Mộc Trần, một bên ra sức khuyên bảo, cực kỳ giống một tên lừa đảo đã lừa không biết bao nhiêu cô gái.
“Tiểu thư không cần lo lắng, không có chuyện gì cả.”
Bạch Mộc Trần lấy tay khẽ vỗ vỗ đầu tiểu Ức Khổ và nở một nụ cười làm để đối phương yên tâm. Mà ngay tại lúc này, lời nói của Lạc Thiên Quang ở giữa nô trường khiến cho Bạch Mộc Trần chú ý...
Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thần các dịch giả bạn nhé!
Bình luận truyện