-
-
Tuỳ chỉnh
Font chữ
Palatino
Times
Arial
Georgia
Thân thể con người khi mới vừa sinh ra, dương khí tràn đầy, tinh khiết như ngọc, không ẩn chứa bất kỳ một chút tạp chất nào. Nhưng theo số tuổi ngày càng tăng thì sự tiếp xúc với những thứ dơ bẩn càng nhiều, thân thể trái lại trở nên không thích hợp để luyện võ. Nghe nói chỉ có tu luyện huyền khí tới cấp mười đỉnh phong thì mới có thể ngưng luyện ra được huyền khí tinh thuần để tinh lọc thân thể khiến thân thể tái sinh, đạt tới cảnh giới Thuần Dương, võ học sẽ đột nhiên tăng mạnh, tuổi thọ cũng sẽ kéo dài.
Mặt khác, ở một số đại gia tộc, lúc trẻ nít mới vừa được sinh ra thì chúng đã được sử dụng những loại đan dược hiếm có, giúp cảnh giới Thuần Dương có thể được giữ vững không đổi.
Đạt tới cảnh giới Thuần Dương cũng không có nghĩa là huyền khí mạnh cỡ bao nhiêu, nhưng việc hấp thu huyền khí so với người bình thường sẽ dễ dàng hơn rất nhiều. Tốc độ tu luyện so với người bình thường cũng vì thế mà nhanh hơn gấp mấy lần, thậm chí không chỉ gấp mười lần. Đây cũng là lý do vì sao mà những đại gia tộc kia lại có thể sản sinh ra nhiều thiên tài như vậy.
Diệp Thần không nghĩ tới chính mình trong lúc vô tình lại đạt tới cảnh giới Thuần Dương, hắn nhỉn thoáng qua thanh phi đao trong đầu, hồi tưởng lại âm thanh mơ hồ vừa nãy, hắn cảm thấy thanh phi đao này thật sự quá thần bí, không biết khi nào mới có thể biết được lai lịch của nó.
Sau khi tỉnh lại, huyền khí đã là cấp một.
Khi Diệp Thần vận chuyển cỗ huyền khí khác thường này trong cơ thể, hắn phát hiện tốc độ vận chuyển của huyền khí nhanh hơn rất nhiều so với trước kia. Coi như lúc hắn ở cấp sáu đỉnh phong thì cũng không thể nào so sánh.
Mỗi khi ý niệm thục dục phi đao thì trên phi đao sẽ có rất nhiều huyền khí tràn ra. Nghĩ tới cả một biển huyền khí mênh mông kia, trong lòng Diệp Thần khẽ động, chẳng lẽ trong thanh phi đao này lại có cả một biển huyền khí vô cùng vô tận có thể cung cấp cho mình?
Diệp Thần điên cuồng hấp thu huyền khí tràn ra từ thanh phi đao, huyền khí trong cơ thể trở nên ngày càng dày đặc.
Rất nhanh, hắn liền cảm thấy bức tưòng cản trở tiến cấp. Lúc này, mặc dù hắn lại chỉ có thực lực cấp một, nhưng bức tưởng cản trở cấp một đỉnh phong này trước sự mạnh mẽ của cỗ huyền khí trước mặt quả thực mong manh như tờ giấy, căn bản không có bất kỳ sự ngăn cản nào, rất nhanh ầm ầm tan vỡ.
Lên cấp!
Cấp hai!
Diệp Thần từ lâu đã không còn được cảm thụ qua niềm vui khi tiến cấp, coi như là lúc tiến lên cấp sáu khi trước cũng không làm cho người ta hưng phấn như lúc lên cấp hai bây giờ.
Trời không phụ người có lòng!
Những lời này quả nhiên không sai, Diệp Thần nắm chặt hai tay, những đau đớn trong nội tâm lúc trước hầu như bị quét sạch sành sanh, giờ đây chỉ còn một cỗ tự tin vô cùng cường đại. Bắt đầu từ hôm này, hắn cuối cùng không còn là một phế nhân!
Sau khi lên cấp hai, Diệp Thần bắt đầu củng cố huyền khí để đánh sâu vào tầng cao hơn.
Đúng lúc này, một thứ giống như khẩu quyết tâm pháp gì đó, thấp thoáng xuất hiện trong đầu Diệp Thần.
Tên của nó là Cửu Tinh Thiên Thần Quyết, là một bản pháp môn luyện khí, có tổng cộng chín thiên bao gồm Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, Băng, Phong, Lôi, Điện. Nôi dung trong đó phi thường phức tạp khiến người khác xem qua đã đủ nhức đầu. Diệp Thần phát hiện, nội dung của Cửu Tinh Thiên Thần Quyết này giống như bị khắc vào trong đầu hắn, từng chữ từng chữ vô cùng rõ ràng.
Cửu Tinh Thiên Thần Quyết, trải qua cửu tử cửu sinh mới có thể nắm giữ thiên đạo.
Không biết nắm giữ thiên đạo là cảnh giới thế nào, cửu tử cửu sinh là có ý nghĩa gì? Chẳng lẽ phải chết chín lần, sống lại chín lần mới có thể tu luyện Cửu Tinh Thiên Thần Quyết tới cảnh giới tối cao? Người chết như đèn tắt, phải làm thế nào mới có thể sống lại đây?
Diệp Thần phát hiện một việc khiến hắn cảm thấy nghi hoặc, đó là trong chín bản pháp môn luyện khí này, thì bản công pháp của Lôi thuộc tính có tên là Lôi Đế Quyết. Tổng cương của loại tâm pháp này lại có chút tương tự với Lôi Minh nội kình được lưu truyền trong gia tộc, chẳng qua có sự khác biệt rõ ràng đó là bản Lôi Đế Quyết này đầy đủ và cao thâm hơn rất nhiều so với Lôi Minh nội kình.
Lôi Minh nội kình tổng cộng chỉ có ba trọng, khẩu quyết tâm pháp của trọng cuối cùng nằm trong tay phụ thân hắn là Diệp Chiến Thiên. Nếu luyện đến tầng cao nhất thì có thể đạt tới cấp mười đỉnh phong, mà Lôi Đế Quyết tổng cộng có sáu trọng, nhưng luyện tới tầng cao nhất lại có thể nắm trong tay năm loại lôi điện, xé trời toái hải. Diệp Thần không cách nào hình dung được đây là dạng cảnh giới gì.
Vừa so sánh hai loại công pháp với nhau liền phát hiện, Lôi Minh nội kình chẳng qua chỉ là bản giản lược của Lôi Đế Quyết mà thôi, không bằng tới một phần mười Lôi Đế Quyết.
Thanh phi đao này và Diệp gia bảo đến tột cùng là có liên quan gì với nhau đây?
Các hệ công pháp thường được chia làm cửu phẩm, Lôi Minh nội kình là tam phẩm thượng thừa lôi hệ công pháp, trong các loại công pháp thuộc vể những thế lực lớn ở Đông Lâm Quận thì cũng được xem như một loại võ học tương đối cao thâm. Nhưng nếu vậy thì Lôi Đế Quyết này là cái loại công pháp thuộc tầng cấp nào đây?
Những thứ này coi như có nghĩ vỡ đầu cũng không thể hiểu được. Thế nên Diệp Thần dứt khoát không thèm nghĩ nữa. Tu luyện Lôi Minh nội kình nhiều năm như vậy, hắn đã nắm vững được một chút cơ bản về công pháp lôi hệ, nay lại có được võ học so với Lôi Minh nội kình còn cao thâm hơn nên Diệp Thần tất nhiên muốn thử luyện một phen.
Diệp Thần đắm chìm trong pháp quyết kỳ diệu của Lôi Đế Quyết đệ nhất trọng, mặc dù bản thân Lôi Đế Quyết rất thâm ảo, Diệp Thần chỉ có thể hiểu được đôi chút, nhưng hắn vẫn vui cẻ chấp nhận chuyện này.
Một đêm không có bất cứ chuyện gì xảy ra, thoáng chốc trời đã tảng sáng.
Sương sớm bao phủ ngoài trời, trong căn nhà gỗ tọa lạc ở hậu viện Diệp gia bảo của Diệp Thần, lúc này không có ai lui tới, thế nên nơi này vô cùng yên tĩnh, cây cối xung quanh tươi tốt, nước chảy róc rách qua cây cầu nhỏ bên hồ, mặc dù bởi vì không có ai chăm sóc nên khung cảnh có chút đổ nát, nhưng bên trong đó lại ẩn chứa sức sống bừng bừng.
Diệp Thần từ trong nhà gỗ đi ra ngoài, hít một hơi thật sâu để cảm nhận không khí trong lành vào buổi sáng. Kể từ sáng hôm nay, hắn cảm thấy toàn bộ thế giới trở nên không giống với lúc trước, trong không khí nhàn nhạt mùi hoa cỏ làm say lòng người, tim của hắn cảm thẩy bình an một cách trước nay chưa từng có.
Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thần các dịch giả bạn nhé!
Sau một đêm nghiên cứu Lôi Đế Quyết, Diệp Thần phát hiện bên trong Lôi Minh nội kình có rất nhiều chỗ sai sót. Nếu có thể sửa chữa những chỗ sai đó thì tốc độ tu luyện có thể tăng lên mấy lần. Sau khi đọc qua khẩu quyết của Cửu Tinh Thiên Thần Quyết, mức độ lĩnh ngộ của Diệp Thần đối với võ học đã tăng thêm một tầng.
Bên trong phi đao không ngừng có huyền khí tràn ra, huyền khí của Diệp Thần càng ngày càng mạnh mẽ, rất nhanh chạm đến bích chướng tiến lên cấp ba, chỉ nghe một tiếng nổ “ầm” trong đan điền, bích chướng dưới sự tấn công của huyền khí ầm ầm tan vỡ.
Cấp ba!
Người bình thường muốn từ cấp một lên cấp ba, cho dù nhanh thì cũng phải hao phí thời gian một tới hai năm. Diệp Thần chỉ trong một đêm đã khôi phục huyền khí tới trình độ như vậy thì tốc độ có thể nói là kinh người!
Diệp Thần ngẫm nghĩ có nên đem khẩu quyết tâm pháp của Lôi Đế Quyết nói cho phụ thân hay không? Nếu có Lôi Đế Quyết, chắc hẳn thực lực của phụ thân rất nhanh có thể tăng mạnh, xông phá cấp tám đạt tới cấp chín cũng không thành vấn đề, cộng thêm lão gia tử, như vậy là có hai cao thủ cấp chín, thực lực của gia tộc liền khác hẳn, Diệp gia bảo có thể thoát khỏi khốn cảnh trước mắt rồi.
Tâm pháp ba trọng sau của Lôi Đế Quyết quá mức kinh thế hãi tục, chỉ có thể giao cho phụ thận ba trọng đầu tiên mà thôi. Chẳng qua trước hết phải nghĩ biện pháp giải thích xem Lôi Đế Quyết từ đâu mà có.
Trong thời gian ba năm qua, phụ thân vì thu thập số lượng lớn Tụ Khí Đan để Diệp Thần chữa trị kinh mạch đã khiến cho thực lực của Diệp gia bảo suy xụp. Nhưng phụ thận hắn chưa từng oán hận nửa câu, các vị thúc thúc cũng càng thêm yêu thương chăm sóc cho Diệp Thần. Phần ân tình này không phải chỉ một bản Lôi Đế Quyết là có thể đủ để báo đáp được.
Mặt khác, trong con ngươi Diệp Thần thoáng qua một tia lạnh lẽo. Lúc trước, kẻ nào đã gieo đau khổ cho mình thì nhất định kẻ đó phải bồi thường gấp bội!
Diệp Thần hít một hơi thật sâu, bình ổn lại cảm xúc đang dâng trào trong lòng. Sau khi đạt tới cảnh giới Thuần Dương, Diệp Thần cảm thấy những giác quan của mình so với trước kia nhạy cảm hơn nhiều, đầu óc cũng linh hoạt hơn, trước đó hắn tuyệt đối không thể có ngộ tính như bây giờ.
Sau mấy canh giờ đả tọa, hắn ôn lại một số vũ kỹ của gia tộc lúc trước, bao gồm Băng Lôi Phá và Bạo Lôi Quyền.
Công pháp lôi hệ là công pháp có lực sát thương lớn nhất, Băng Lôi Phá có thể ngưng tụ huyền khí nơi lòng bàn tay, lúc cùng người khác đối chưởng có thể đem lực lượng lôi hệ xuyên thấu vào thân thể đối phương, bộc phát lực công kích gấp mấy lần bản thân, trong khi đó mấu chốt của Bạo Lôi Quyền lại là ở một chữ “nhanh”, lúc ra quyền nhanh mà hung mãnh, hữu tử vô sinh.
Hai loại vũ kỹ này, lúc trước Diệp Thần ở cấp sáu đỉnh phòng cũng đã nắm giữ, hiện tại thi triển ra mặc dù có chút ngập ngừng nhưng rất nhanh lại thuần thục như trước.
Cuối cùng cũng có thể luyện tập vũ kỹ lại lần nữa, trong lòng Diệp Thần dâng trào một loại kích động không nói nên lời.
Diệp Thần ra khỏi chỗ ở, chạy thật nhanh đến phủ gia chủ, hắn thực sự rất muốn gặp phụ thân để nói cho ông biết kinh mạch của hắn đã hoàn toàn khôi phục.
Lúc đến phủ gia chủ, Diệp Thần phát hiện trong đại sảnh phủ gia chủ lúc này có rất nhiều người bao gồm Diệp Chiến Thiên, Diệp Chiến Long, Diệp Chiến Hùng, còn có Diệp Mặc Dương, Diệp Không Ngạn cùng với nữ nhi của Diệp Chiến Hùng là Diệp Tuyền.
Nhìn thoáng qua một bên đại sảnh, Nhu nhi đang đứng ở đó. Mặc dù Nhu nhi tại Diệp gia bảo có địa vị đặc thù, nhưng phần đông các vị thúc bá đều xem Nhu nhi như con cháu trong nhà, nên cũng không kiêng kỵ.
Mọi người giống như đanh tranh luận chuyện gì đó, cả đám ai nấy đều mặt đỏ tía tai. Nhu nhi vẫy vẫy tay về phía Diệp Thần, hắn lặng yên tới bên cạnh Diệp Nhu sau đó im lặng lắng nghe.
- Diệp Chiến Hùng, ngươi nói xem Diệp Không Ngạn con trai ta cuối cùng có chỗ nào không xứng với con gái của ngươi.
Diệp Mặc Dương hừ lạnh nói.
- Nếu bàn về nhân phẩm hay thiên phú thì trong Diệp gia bảo này Diệp Không Ngạn tuyệt đối là người nổi bật! Mấy huynh đệ các ngươi xem thường Diệp Mặc Dương ta phải không?
Diệp Thần nhìn về phía bên cạnh, chỉ thấy Diệp Tuyền phía sau Diệp Chiến Hùng cúi đầu đứng đó, bộ dạng như sắp khóc tới nơi. Diệp Tuyền là con gái của Tam thúc, là đường muội của Diệp Thần, lớn lên thanh tú, thiên phú cũng không tệ, hiện tại đang dừng lại tại cấp năm đỉnh phong, còn thiếu chút nữa là có lên lên cấp sáu. Mà Diệp Không Ngạn đứng bên cạnh Diệp Mặc Dương cũng có vẻ mặt khẩn trương.
- Chuyện hôn nhân của con gái, ta muốn để tự nó làm chủ, nếu không có tình cảm thì còn nói gì tới hạnh phúc. Tuyền nhi, con có đồng ý gả cho Không Ngạn hay không?
Diệp Chiến hùng nhìn về phía Diệp Tuyền, nói:
- Cứ yên tâm lớn mật mà nói.
- Hôn ước đơn giản là lệnh của cha mẹ, là mai mối, trước khi kết hôn làm sao có tình cảm gì được, phải đợi đến khi sống chung với nhau lâu ngày, tất nhiên sẽ tự sinh ra tình cảm. Diệp Chiến Hùng, ngươi rõ ràng là mượn cớ thoái thác!
Diệp Mạc Dương nổi giận đùng đùng nói.
Tuyền nhi là người ôn hòa lương thiện, rất ít khi có chủ kiến của mình, mà tính cách của Diệp Không Ngạn lại là âm hiểm xảo trá giống hệt Diệp Mặc Dương. Nếu Tuyền nhi gả cho Diệp Không Ngạn thì chắc chắn sẽ không có hạnh phúc. Không biết Diệp Mặc Dương cố bức hôn Tam thúc, cuối cùng là có tính toán gì đây.
Diệp Tuyền ngẩng đầu nhìn thoáng qua các vị trưởng bối, vừa nhìn thoáng qua Diệp Không Ngạn, dường như hạ quyết tâm, nói:
- Các vị thúc thúc bá bá, Đại trưởng lão, Tuyền nhi vừa mới đột phá cấp sáu.
Cấp sáu?
Mọi người trong đại sảnh đột nhiên sững sờ, Diệp Chiến Hùng vui mừng nhìn về phía Diệp Tuyền, hỏi:
- Tuyền nhi, ngươi nói thật không?
- Vâng.
Diệp Tuyền gật đầu.
Diệp Chiến hùng nắm lấy tay Diệp Tuyền, dùng huyền khí dò xét một phen, lão vui mừng gật đầu nói:
- Quả nhiên là cấp sáu!
- Chúc mừng Tam đệ.
Đám người Diệp Chiến Thiên rối rít chúc tụng, trong lòng ai nấy đều cảm khái, Diệp gia bảo cuối cùng cũng không đến nỗi không có người kế tục.
Trước mười tám tuổi, nếu huyền khí có thể đạt đến cấp sáu thì tương lai chắc chắn rất có tiền đồ, sinh thời không chừng có thể tu luyện đến cấp tám, thậm chí cấp chín, trở thành thần bảo hộ của gia tộc.
Nếu trước mười tám tuổi không thể tu luyện tới cấp sáu thì kinh mạch trong người sẽ bị cố định, trừ phi có Tẩy Tủy Đan – một loại cực phẩm đan dược, nếu không thì từ nay về sau tu vi cả đời cao nhất cũng chỉ có thể đạt tới cấp sáu hoặc cấp bảy mà thôi.
Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thần các dịch giả bạn nhé!
Diệp Mặc Dương nghe được lời Diệp Tuyền vừa nói, sắc mặt lão hơi thay đổi. Diệp Tuyền đã tu luyện tới cấp sáu, các trưởng bối trong gia tộc cũng không thể ép nàng làm bất cứ chuyện gì. Sau khi đạt cấp sáu, địa vị trong gia tộc sẽ hoàn toàn thay đổi.
- Tuyền nhi cũng không phải chán ghét Không Ngạn tộc huynh, Tuyền nhi ba ngày trước đã ghi danh tham gia khảo nghiệm nhập môn của Thanh Vân Tông, đồng thời đã đạt được tư cách nhập môn. Tuyền nhi muốn đến Thanh Vân Tông tu luyện hai năm, nên việc hôn ước hay là đợi hai năm sau rồi hẵng tính.
Diệp Tuyền nói như vậy cũng là gián tiếp cự tuyệt Diệp Không Ngạn.
Khuôn mặt Diệp Không Ngạn tràn đầy oán hận, nhìn thoáng qua Diệp Tuyền. Diệp Tuyền đây là nói rõ muốn cự tuyệt gã, điều này làm gã không còn mặt mũi.
- Tuyền nhi nếu đã đạt được tư cách nhập môn của Thanh Vân Tông, thì đây là chuyện tốt, Đại trưởng lão, ngài xem chuyện này có phải là nên chờ hai năm sau rồi mới tính hay không?
Diệp Chiến Thiên nhìn về phía Diệp Mặc Dương nói.
Diệp Mặc Dương trầm ngâm một lúc, nếu Diệp Tuyền đi Thanh Vân Tông thì đối với kế hoạch của lão cũng sẽ không có gì ảnh hưởng. Chẳng qua việc cầu hôn không thành, lão vẫn cảm thấy khó chịu, hừ lạnh một tiếng:
- Đã như vậy thì ta đây cũng muốn xem xem hai năm sau các ngươi sẽ nói như thế nào, không cần tiễn, cáo từ!
Diệp Mặc Dương phất tay áo bỏ đi, Diệp Không Ngạn cũng đi theo.
Mọi người nhìn Diệp Mặc Dương ra khỏi phủ gia chủ.
- Diệp Mặc Dương đột nhiên vì Diệp Không Ngạn đến cầu hôn, đến tột cùng là lão có ý đồ gì?
Diệp Chiến Long cau mày nói, Diệp Mặc Dương này là một con cáo già, trong lòng lão cuối cùng là đang tính toán nhừng gì?
- Bảy ngày sau chính là đại lễ giỗ tổ! Sau khi kinh mạch của Thần nhi bị đứt đoạn thì vị trí gia chủ kế nhiệm đã bỏ trống ba năm nay.
Diệp Chiến Thiên bùi ngùi thở dài, nói.
- Thì ra con cáo già này muốn để cho con của lão lên thay chức gia chủ kế nhiệm đây mà. Đám trẻ tuổi trong gia tộc lớp chết, lớp bị thương, trong lúc cấp bách này thì người có cơ hội đạt được vị trí gia chủ kể nhiệm chỉ có Diệp Không Ngạn, Tuyền nhi và Nhu nhi. Nhưng Nhu nhi danh bất chính, ngôn bất thuận nên không thể nào tranh đoạt vị trí gia chủ kế nhiệm được, nếu Tuyền nhi gả cho Diệp Không Ngạn thì không cần phải bàn cãi, tiểu tử Diệp Không Ngạn kia tự nhiên sẽ tiếp nhận chức gia chủ kế nhiệm rồi.
Diệp Chiến Long thoáng suy nghĩ một chút liền hiểu ra ngay, thâm ý nhìn thoáng qua Diệp Chiến Thiên.
- Không biết lão già này đã trù tính bao lâu rồi.
Trước mặt một đám con cháu như Diệp Thần, Diệp Nhu, Diệp Tuyền mà Diệp Chiến Long không hề che dấu chút nào sự khinh bỉ của ông ta đối với Diệp Mặc Dương.
- Tuyền nhi phải đi Thanh Vân Tông, không thể tranh cùng Diệp Không Ngạn, thế nên con cáo già Diệp Mặc Dương này mới bằng lòng thôi. Nếu không, lão tuyệt đối sẽ không từ bỏ ý đồ một cách dễ dàng như vậy!
Diệp Chiến Hùng đứng một bên, lạnh lùng nói.
- Lão cũng không xem xem tên tiểu tử Diệp Không Ngạn kia có đức hạnh ra sao à, có thể làm được gia chủ kế nhiệm hay sao?
Diệp Chiến Long cười lạnh một tiếng nói.
Vẻ mặt Diệp Chiến Thiên ủ rũ, thở dài một tiếng, nói:
- Trong đám người trẻ tuổi, Diệp Mông và Diệp Minh vẫn còn nhỏ, tu vi còn kém quá xa, lần này e rằng không thể ngăn cản Diệp Mặc Dương rồi. Dù sao vị trí tộc trưởng kế nhiệm đã bỏ trống ba năm, Diệp Mặc Dương tất nhiên sẽ nảy sinh ý nghĩ này.
Diệp Thần có điều không hiểu, vì sao phụ thân bọn họ lại nhường nhịn Diệp Mặc Dương như thế, sao không để cho đường muội Tuyền nhi đi tranh giành thay vì phải đến Thanh Vân Tông? Chẳng qua ba vị trưởng bối đã quyết định như vậy, nhất định là có lý do.
Là hắn đã để cho phụ thân lầm vào tỉnh cảnh quẫn bách này, trong lòng Diệp Thần nhất thời có chút chua xót.
- Thần nhi, sao con lại tới đây?
Diệp Chiến Thiên nhìn về phía Diệp Thần, ánh mắt tràn đầy từ ái.
- Phụ thân.
Diệp Thần từ trong đám người đi ra, bìnhh bịch quỳ xuống trước Diệp Chiến Thiên.
- Hài nhi đã để cho người chịu ủy khuất.
Diệp Thần hẳn đã biết được sự kiện ông ta đến xin thuốc Đông Lâm Quận Vương, Diệp Chiến Thiên khẽ thở dài, chậm rãi đi tới, hai tay đỡ lấy Diệp Thần đang quỳ trên mặt đất, trong ánh mắt tràn đầy thương cảm:
- Phụ thân không có chuyện gì đâu, Thần nhi, nhanh đứng lên nào.
- Phụ thân, hài nhi bất hiếu, đã để cho người bận tâm vì con.
Diệp Thần ngẩng đầu, hai mắt đẫm lệ, lúc này trong nội tâm của hắn ngũ vị lẫn lộn.
- Trên mặt đất rất lạnh, cơ thể ngươi vẫn còn yếu…
Diệp Chiến Thiên nâng cánh tay Diệp Thần lên, chuẩn bị đỡ Diệp Thần đứng dậy, đột nhiên ông cảm thấy như bị điện giật, ánh mắt tràn đầy vẻ khó tin nhìn Diệp Thần.
- Thần nhi, kinh mạch của ngươi…
Nói tới đây thì Diệp Chiến Thiên cũng không nói tiếp, lúc này nội tâm của ông ta vô cùng hoảng sợ, trong đầu trống rỗng, một lúc lâu sau mới có thể khôi phục lại tinh thần.
- Mọi người trước tiên giải tán đi, ta và Thần nhi còn có chút việc muốn nói.
Mặc dù bề ngoài Diệp Chiến Thiên vẫn cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng trong giọng nói của ông ta vẫn có thể nghe ra một chút run rẩy.
Diệp Chiến Thiên đỡ Diệp Thần đứng dậy, hai người cùng nhau đi ra phía sau đại sảnh.
Nhìn bóng lưng hai người rời đi, Diệp Chiến Hùng thoáng liếc qua Diệp Chiến Long bên cạnh mình, có chút nghi hoặc hỏi:
- Đại ca sao thế?
Ông ta thấy Diệp Chiến Thiên có điểm khác lạ, chẳng lẽ thân thể của Thần nhi lại trở nên tệ hơn? Khuôn mặt Diệp Chiến Hùng lộ vẻ lo lắng.
Trong lòng Diệp Chiến Long cũng đầy ngờ vực, nhìn thoáng qua bóng lưng Diệp Chiến Thiên, lắc đầu, nói:
- Ta cũng không rõ.
Trong mấy huynh đệ thì ông ta và Diệp Chiến Thiên có quan hệ khăng khít nhất, đối với mỗi sự thay đổi trong tâm tình của Diệp Chiến Thiên thì ông ta đều rõ như lòng bàn tay. Mới vừa rồi, cảm xúc của Diệp Chiến Thiên không phải là thương tâm, mà có điểm giống như đang kích động.
- Mọi người giải tán đi.
Diệp Chiến Long phất tay nói, ông ta muốn đi xem một chút, nhưng suy đi nghĩ lại thì vẫn là nên để cho đại ca cùng Thần nhi một khoảng không gian.
- Nhị thúc, Diệp Thần ca ca không có chuyện gì chứ?
Diệp Nhu đi tới trước mặt Diệp Chiến Long, quan tâm hỏi.
Ở một bên, trong ánh mắt của Diệp Tuyền cũng toát ra một tia ân cần, trong lòng âm thầm cầu nguyện, Diệp Thần ca ca người hiền tất sẽ găp điều lành.
- Nhu nhi không cần lo lắng, Diệp Thần ca ca của con không có việc gì đâu.
Diệp Chiến Long cười, vỗ vỗ đầu Diệp Nhu.
Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thần các dịch giả bạn nhé!
Trong mật thất của Diệp gia bảo.
- Thần nhi, kinh mạch của con…đã khỏi rồi?
Diệp Chiến Thiên ân cần hỏi, giọng nói vẫn còn run run, ông ta có chút hoài nghi vừa rồi có phải là ảo giác của mình hay không.
- Đúng vậy, phụ thân, kinh mạch của con đã khỏi hẳn.
Nước mắt Diệp Thần tuôn rơi, giọng nói run rẩy.
- Hài nhi bất hiếu, mấy năm nay đã để cho phụ thân chịu khổ.
- Không sao, không sao, trời phù hộ Diệp gia ta rồi.
Nước mắt Diệp Chiến Thiên rơi đầy mặt, vui mừng nói:
- Chỉ cần kinh mạch của con có thể khôi phục thì mọi chuyện đều đáng giá.
Chỉ cần kinh mạch của Diệp Thần có thể khôi phục, cho dù liên lụy đến cái mạng già của ông ta thì có làm sao!
- Đúng rồi, tại sao kinh mạch của con lại khôi phục thế?
- Con cũng không rõ ràng lắm, ngày hôm qua tỉnh lại thì nó đã khôi phục rồi.
Diệp Thần suy nghĩ một lúc, chuyện về thanh phi đao kia tuyệt đối không thể nói ra, bởi vì nó quá kinh thế hãi tục. Chẳng qua ba tầng khẩu quyết đầu tiên của Lôi Đế Quyết vẫn nên nhanh chóng nói cho phụ thân. Lúc này, Diệp gia bảo đang đứng trước nguy cơ, bất kỳ lúc nào cũng có thể gặp phiền toái, tăng cường thực lực của phụ thân thì Diệp gia bảo mới có thêm chút tiền vốn, vậy nên hắn lập tức nói:
- Lúc con ngủ có mơ thấy một lão giả tóc trắng, chính ông ta đã khôi phục kinh mạch cho con, đồng thời còn dạy con một số thứ.
- Lão giả tóc trắng?
Giọng nói Diệp Chiến Thiên chợt ngưng lại, thế gian lại có chuyện ly kỳ như thế sao? Chẳng qua dù thế nào đi nữa thì kinh mạch Diệp Thần đã lành lại, điều là thiên chân vạn xác.
- Ông ta dạy con cái gì?
- Là một bản pháp quyết.
Diệp Thần từ hương án bên cạnh lấy giấy bút, lặng yên viết ra pháp quyết Lôi Đế Quyết. Cửu Tinh Thiên Thần Quyết có chín phần, Lôi Đế Quyết chẳng qua chỉ là một phần trong đó, pháp quyết này tương tự Lôi minh nội kinh của Diệp gia, chỉ cần tu luyện phần Lôi Đế Quyết này tới đỉnh phong thì cũng đã rất khó lường rồi. Về phần những cái khác, Diệp Thần nghĩ nên để mình nghiên cứu trước rồi nói sau.
- Đây là…
Diệp Chiến Thiên sững sờ, nhìn kỹ lại một lần thứ mà Diệp Thần vừa mới viết ra, trong lòng chấn kinh tuột độ.
- Bản pháp quyết này tên gọi là gì?
- Lôi Đế Quyết.
- Hay cho một cái Lôi Đế Quyết! Lôi Minh nội kinh của Diệp gia chúng ta chẳng qua cũng chỉ là phần chắp vá của pháp quyết này mà thôi, nghe nói vài ngàn năm về trước Diệp gia từng là một đại gia tộc, pháp quyết mà bọn họ tu luyện là một loại công pháp lôi hệ mạnh mẽ phi thường. Nhưng sau vài lần chiến tranh, Diệp gia từ từ xuống dốc, pháp quyết ngày dó từ từ không còn trọn vẹn. Hai trăm năm trước, những trưởng bối của Diệp gia đã tập hợp tất cả những pháp quyết không trọn vẹn mà họ thu thập được, sáng tạo ra Lôi Minh nội kình. Chẳng qua pháp quyết Lôi Minh nội kình này cũng đã phi thường hoàn chỉnh rồi, được xem là võ học tam phẩm thượng thừa. Nhưng Lôi Đế Quyết này, ít nhất cũng phải là võ học cửu phẩm trở lên, chỉ vẻn vẹn tu luyện ba tầng đầu đã có thể vượt xa cấp mười! Tổ tiên linh thiêng a!
Nội tâm Diệp Chiến Thiên chấn động.
Diệp Thần không ngờ còn có một đoạn chuyễn xưa như thế, chẳng lẽ bản thân mình đi tới thế giới này cũng không phải là ngẫu nhiên?
- Lão giả tóc trắng mà con mơ thấy kia, rất có thể là tổ tiên Diệp gia. Diệp gia đời trước từng có vô số người kinh tài tuyệt diễm, vũ toái hư không mà đi, có lẽ bọn họ không đành lòng thấy Diệp gia hiện giờ xuống dốc nên cố tình báo mộng, khôi phục kinh mạch cho con, đồng thời con truyền cho con Lôi Đế Quyết.
Diệp Chiến Thiên suy nghĩ một lúc, có chút kích động nói.
Gương mặt Diệp Thần thoáng nóng lên, lão giả tóc trắng này chẳng qua là hắn tùy tiện bịa ra, giờ phụ thân của hắn lại nói như thế, cứ như đúng rồi vậy.
- Ta sẽ đem bản pháp quyết này truyền cho mấy vị thúc thúc bá bá trước, Thần nhi, con có ý kiến gì không?
Diệp Chiến Thiên nhìn về phía Diệp Thần hỏi.
- Các vị thúc thúc bá bá đối với Thần nhi ân trọng như núi, cho dù là lúc gian nan nhất khi kinh mạch Thần nhi đứt đoạn thì bọn họ vẫn không thay đổi, Thần nhi tất nhiên không có ý kiến, chẳng qua Đại trưởng lão…
Giọng nói của Diệp Thần dừng lại một chút.
- Phụ thận hành tẩu giang hô bao nhiêu năm, tất nhiên sẽ phân biệt được ai trung ai gian. Những việc mà Diệp Mặc Dương làm trong những năm gần đây làm sao có thể thoát khỏi mắt của ta. Lão vì muốn đưa Diệp Không Ngạn lên vị trí gia chủ kế nhiệm mà thông đồng với địch nhân. Năm đó, ngươi bị tập kích chính là do lão ta đã để lộ tin tức cho người ngoài, điểm này ta há lại không biết hay sao. Ba năm nay, ta đã tìm ra được một số chứng cớ, chẳng qua bây giờ ta vẫn muốn giữ lão ta lại, đợi đến khi thời cơ chín muồi, chắc chắc phải diệt trừ lão.
Diệp Chiến Thiên nói đến Diệp Mặc Dương, giọng nói trở nên lạnh như băng. Nếu không phải vì Diệp Mặc Dương thì Diệp Thần sẽ không phải chịu đựng ba năm thống khổ như vậy, Diệp gia bảo cũng sẽ không lâm vào tỉnh cảnh như bây giờ.
Diệp Thần sớm đã hoài nghi Diệp Mặc Dương, hiện giờ nghe phụ thân nói vậy, cuối cùng cũng khẳng định:
- Phụ thân có biết ngày đó tập kích chúng ta là những người nào không?
Năm huynh trưởng toàn bộ chết trận, Diệp Thần nắm chặt quả đấm, thâm cừu đại hận này hắn nhất định phải đòi lại!
Diệp Chiến Thiên nhìn thoáng qua Diệp Thần, chần chừ chốc lát, nói:
- Ba năm qua, con đã chịu không ít cay đắng, nhưng sự trưởng thành của con, chúng ta đều có thể thấy rõ. Hiện con cũng đã trưởng thành, một số chuyện nói cho con biết cũng không sao. Ngày đó, đám người phục kích con chính là người của Vân gia bảo!
- Vân gia bảo?
Ánh mắt Diệp Thần chợt đanh lại, Vân gia bảo chính là gia tộc mạnh nhất trong Liên Vân Thập Bát Bảo, cũng là gia tộc đã nhiều lần đảm nhiệm chức minh chủ của Liên Vân Thập Bát Bảo.
- Diệp gia bảo lúc toàn thịnh có thể uy hiếp địa vị của Vân gia bảo, mà một núi không thể có hai hổ, thế nên bọn chúng đã sớm có âm mưu đối phó Diệp gia chúng ta rồi. Chuyện con khôi phục kinh mạch, tuyệt đối không thể tiết lộ cho người ngoài. Trước lúc chúng ta có đủ thực lực để đối kháng với Vân gia bảo thì tuyệt không thể đối đầu trực diện. Trước hết cứ giữ lại Diệp Mặc Dương đã, nếu như giệt trừ gã lúc này thì Vân gia bảo tất nhiên sẽ khó kìm nén được nữa, bọn chúng chắc chắn nhanh chóng động thủ với Diệp gia bảo.
Diệp Chiến Thiên nói, đây là chuyện lớn liên quan đến sinh tử tồn vong của Diệp gia bảo, ông ta không thể không thận trọng.
Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thần các dịch giả bạn nhé!
- Hài nhi hiểu được.
Diệp Thần gật đầu nói, tâm tính của hắn so với lúc trước đã thành thục hơn rất nhiều. Tất cả những gì mà Vân gia bảo đã gây ra cho hắn, tất nhiên hắn phải trả lại gấp mười, đương nhiên, trước lúc có đủ thực lực để làm chuyện đó, hắn phải học cách nhẫn nại.
Phụ tử hai người gấp rút bàn bạc nhiều việc, cho đến mãi tận đêm khuya, Diệp Thần mới từ nơi ở của phụ thân đi ra. Biết được kinh mạch của Diệp Thần đã khôi phục, Diệp Chiến Thiên giống như trẻ ra hơn mười tuổi vậy, cảm giác kích động, hưng phấn không lời nào có thể diễn tả được.
Thấy tinh thần phụ thân như vậy, Diệp Thần cũng vui lây.
Trong bóng đêm dày đặc.
Diệp Thần nhờ ánh trăng yếu ớt soi đường, đi về tiểu viện của mình. Lúc vừa về tới cửa thì hắn nhìn thấy một thiếu nữ mặc áo lụa màu trắng đang vô cùng lo lắng nhìn xung quanh. Tóc dài đen nhánh, nhẹ nhàng chấm xuống hai vai, lộ ra vẻ ôn nhu động lòng người, làn da trắng nõn dưới ánh trăng làm cho nó càng thêm lấp lánh, giống như một đóa hoa sen nở rộ trong đêm.
- Diệp Thần ca ca, huynh đã trở lại.
Nhìn thấy Diệp Thần, tảng đá trong lòng Diệp Nhu cuối cùng cũng buông xuống.
- Nha đầu, sao muội lại ở chỗ này?
Diệp Thần mỉm cười nói, hắn có thể cảm giác được sự quan tâm của Diệp Nhu đối với mình. Kiếp trước, hắn là một cô nhi, cảm giác quan tâm chăm sóc như thế này khiến hắn cảm thấy thật ấm áp. Lúc này, cúi đầu nhìn lại Diệp Nhu, một thân áo lụa mỏng màu trắng, lộ ra những đường cong uyển chuyển cùng chiếc xương quai xanh, chiếc váy được may từ nhiều tấm lụa mỏng xếp tầng giống như những bông tuyết nhẹ nhàng rơi trên mặt đất dưới ánh trăng đang nở rộ, bên hông đeo một bó tơ sợi, ngọc phong nhô cao duyên dáng, càng làm tăng thêm mấy phần ôn nhu.
Chẳng biết từ lúc nào, tiểu nha đầu thắt bím năm xưa nay đã trở thành một thiếu nữ thanh thuần động lòng người. Mùi thơm nhàn nhạt từ cơ thể thiếu nữ khiến tiếng lòng của Diệp Thần lung lay.
Từ nhỏ đến lớn, Diệp Thần đều xem Nhu nhi như thân muội muội của mình, chẳng qua, theo thời gian lớn lên thì tình cảm giữa hai người đã có một chút biến hóa vi diệu.
- Lúc xế chiều ở đại sảnh, muội thấy vẻ mặt Diệp bá bá không đúng, còn tưởng rằng thân thể Diệp Thần ca ca…
Diệp Nhu nói tới đây thì có chút khẩn trương nhìn Diệp Thần.
- Nha đầu ngốc, thân thể của ta không có việc gì cả, muội xem nè, đây không phải là rất tốt sao?
Diệp Thần làm động tác vặn mình, cười nhẹ một tiếng nói, trong lòng tràn đầy yêu thương.
- Muội nhanh trở về đi, đêm hôm khuya khoắt như thế này nếu bị người khác nhìn thấy thì sẽ hiểu lầm đấy.
- Muội không sợ.
Khuôn mặt nhỏ nhắn Diệp Nhu lộ vẻ nghiêm túc nói.
- Nha đầu, kinh mạch của huynh tất cả đều đã khôi phục, như vậy muội còn chưa yên tâm sao. Sau này, muội cũng không cần phải tiêu hao huyền khí để chăm sóc kinh mạch cho ta nữa.
Diệp Thần nói. Bởi vì mỗi khi đến đêm trăng tròn, Diệp Nhu đều vận chuyển huyển khí giúp hắn, nhờ vậy mà Diệp Thần mới có thể không bị những đau đớn cùng cực hành hạ. Nếu như ba năm qua Diệp Nhu không vì hắn mà tiêu hao huyền khí, với thiên phú của nàng thì e rằng giờ đây đã sớm đột phá lên cấp sáu rồi.
- Diệp Thần ca ca, kinh mạch của huynh đã khỏi rồi sao?
Trong con ngươi long lanh của Diệp Nhu tràn ngập vẻ khó tin.
- Chẳng lẽ ta còn phải lừa muội hay sao?
Diệp Thần cười cười nói, hắn vận chuyện một chút huyền khí, lập tức một cỗ huyền khí chấn động phát ra.
- Thật sự đã khôi phuc…
Diệp Nhu lẩm bẩm, ánh mắt có chút ngây ngốc, nước mắt không tự chủ được mà tuôn rơi.
- Chẳng qua chuyện này muội không thể nói với những người khác.
Diệp Thần cười cười nói:
- Nhu nhi tại sao lại khóc, kinh mạch của ta khôi phục thì muội phải vui mừng mới đúng chứ!
- Kinh mạch của Diệp Thần ca ca cuối cùng cũng đã khôi phục, thật tốt quá! Ta thật sự rất vui!
Diệp Nhu giống như giật mình thức tỉnh, thoáng cái đã nhào vào lồng ngực của Diệp Thần, khóc nức nở.
Diệp Thần bị phản ứng kịch liệt của Diệp Nhu làm ngẩn người, qua một lúc lâu sau, hắn cười cười, tay phải vỗ vỗ vào sau lưng Diệp Nhu.
Sau khi Diệp Nhu khóc lớn một hồi, lúc này nàng vừa lau nước mắt vừa nghẹn ngào nói:
- Huynh yên tâm, Diệp Thần ca ca, muội sẽ không nói cho người khác biết.
Qua một lúc thật lâu, hai người mới từ từ yên tĩnh lại. Ôm Diệp Nhu trong lòng, cái loại cảm giác mềm mại trước ngực thế này, còn có mùi thơm thiếu nữ thoang thoảng, khiến cho trong lòng Diệp Thần sinh ra một thứ cảm giác khác thường. Hắn thuận tay vuốt ve mông Diệp Nhu, cười ha ha nói:
- Nha đầu, muội làm rớt nước mũi lên người của ta này!
Lòng bàn tay truyền đến cảm giác co dãn mềm mại khiến cho Diệp Thần giống như bị điện giật, ngu ngơ hồi lâu.
Nép trong ngực Diệp Thần, cái cảm giác ấm áp này khiến cho thân thể Diệp Nhu cứng đờ. Mới vừa rồi vì quá cao hứng nên làm cho nàng hoàn toàn quên mất chuyện nam nữ hữu biệt này. Sau khi bị Diệp Thần vỗ mông mấy cái, nàng mới đột nhiên cảm giác có gì đó không đúng, vội vàng nhảy lên như mèo bị dẫm phải đuôi, gương mặt đỏ bừng như lửa, cúi đầu không dám nhìn vào ánh mắt Diệp Thần:
- Diệp Thần ca ca, kinh mạch của huynh vừa mới khôi phục, vẫn là nên nghỉ ngơi nhiều, muội đi về trước đây!
- Để ta tiễn muội.
Diệp Thần có chút lúng túng nói, động tác vỗ mông của hắn vừa xong quả thật có diểm càn rỡ.
- Không cần đâu.
Diệp Nhu nhảy vụt qua tường chạy mất.
Nhìn bóng lưng Diệp Nhu biến mắt, Diệp Thần cảm thấy buồn cười, lại nhìn xuống lòng bàn tay, bỗng nhiên trong lòng hắn nảy ra một suy nghĩ kỳ quặc, mông của nhà đầu Diệp Nhu này cảm giác khá là tốt.
Từ bụi cỏ phía xa, nhìn Diệp Thần đi vào tiểu viện, Diệp Nhu vẫn đứng nguyên tại chỗ, gương mặt vẫn còn đỏ ửng, trong lòng như có con thỏ nhảy nhót, bình bịch không ngừng, lát sau, nàng vểnh cái miệng xinh xắn lên, có chút bất mãn, lầm bầm nói:
- Diệp Thần ca ca cũng quá khi dễ người ta, mông của con gái sao có thể tùy tiện mà vỗ được chứ?
Nhưng ngay sau đó, nàng lại buột miệng cười, cười tươi như hoa, chẳng qua dường như nàng lại nghĩ tới điều gì đó, vẻ mặt lại trở nên u sầu:
- Ta còn có thể ở lại Diệp gia bảo này bao lâu nữa đây?
Nội tâm của thiếu nữ thất lạc, giống như cây ngô đồng đong đưa trong bóng đêm lạnh lẽo.
Diệp Thần trở lại căn phòng nhỏ của mình, huyền khí trong cơ thể lại có dấu hiệu sắp đột phá. Hắn vội vàng ngồi xuống, bắt đầu tu luyện Lôi Đế Quyết, huyền khí trong cơ thể nhanh chóng vận chuyển.
Có thể là do trước khi kinh mạch bị đứt đoạn, Diệp Thần đã tu luyện đến cấp sáu đỉnh phong, trụ cột vẫn còn, nên tốc độ tăng lên của huyền khí mới nhanh như vậy.
Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thần các dịch giả bạn nhé!
Bình luận truyện
Đặng Hưng Bá Tánh Bình Dân
Nhanh quá
Jun 12, 2022 03:02 pm 0 trả lời 0
Hồng Nghĩa Bá Tánh Bình Dân
.
Sep 04, 2021 11:19 pm 0 trả lời 0
Quân Lê Bá Tánh Bình Dân
đọc giải trí cũng hay
Aug 30, 2019 05:21 pm 0 trả lời 0
Khai Minh Le Bá Tánh Bình Dân
đọc rồi và ko quá hấp dẫn
May 22, 2019 04:54 pm 0 trả lời 2
bblong Bá Tánh Bình Dân
Thăng cấp vù vù, nhanh như hỏa tiễn. Càng đọc càng ngán.
Jun 05, 2018 11:08 pm 0 trả lời 1