-
-
Tuỳ chỉnh
Font chữ
Palatino
Times
Arial
Georgia
“Tội phản bội loài người sao?”
“Em cũng không biết nguyên nhân cụ thể do chuyện này liên quan đến bí mật quốc gia, hơn nữa quyền hạn của em hiện giờ không đủ nên không thể tra ra được.” Nói đến đây, Đông Nhược Tuyết bỗng ngập ngừng: “Tuy nhiên, Vệ Như, sư phụ của cô ta là một trong những nguyên lão Tiên Thiên của thành Tinh Diệu. Nhờ vào uy danh của sư phụ mình, tuy rằng trên danh nghĩa thì Tô Ngữ Tinh bị lưu đày đến nơi hoang dã, sống chết mặc bây, nhưng thực ra thì cô ta có thể vào thành bổ sung lương thực bất cứ lúc nào. Đối với chuyện này, đám cảnh sát trong thành có thấy cũng chỉ mắt nhắm mắt mở cho qua.”
Vân Hi khẽ gật đầu.
Liếc thấy sắc mặt anh trai mình không có thay đổi gì, Đông Nhược Tuyết muốn hỏi điều gì đó nhưng rồi lại thôi. Chần chừ được một lát, cô quyết định mở miệng hỏi: “Sao anh lại muốn biết tin tức của cô ta? Có chuyện gì sao anh?”
Vân Hi lắc đầu.
Thấy anh trai lắc đầu, Đông Nhược Tuyết khẽ thở phào một hơi: “Không có gì thì tốt rồi. Cô ta là tội dân, tuy rằng có sư phụ là nguyên lão Tiên Thiên nhưng tội danh phản bội loài người mà cô ta mắc phải lại rất nghiêm trọng, tốt nhất là chúng ta không nên dính dáng gì đến chuyện này hoặc những người có liên quan.”
Vân Hi không đáp lại câu nói của em gái mình mà chuyển sang chủ đề khác: “Lần trước xảy ra chút chuyện ở học viện Tinh Diệu nên huân chương Vinh Quang của gia tộc còn chưa được chuyển giao lại cho em, sáng mai chúng ta đến sở Vinh Quang làm thủ tục nhé.”
Đông Nhược Tuyết nghe thế liền ngẩng đầu lên nhìn anh trai mình, thấy hắn không giống như đang nói đùa nên cất giọng hỏi: “Anh định làm thế thật sao?”
“Ừ!”
“Vậy được rồi! Võ giả cao cấp chỉ cần không có tiền án tiền sự thì cho dù không đóng góp gì cho thành phố cũng có thể xin được huân chương một sao, nhờ đó lấy được quyền cư trú trong thành. Bây giờ anh đã có tu vi cấp bảy nên có thể đến Sở Vinh Quang trong thành nhận huân chương Vinh Quang một sao đó.”
Vân Hi không quá coi trọng những huân chương Vinh Quang này, nhưng hắn cũng không thể phủ nhận chuyện có được huân chương Vinh Quang có thể giúp bản thân giảm bớt được một số chuyện phiền phứt nên hắn gập đầu ngay.
Sở Vinh Quang là một trong những tòa nhà cộng đồng của thành Tinh Diệu, lại ở gần phủ thành chủ nên có tuyến xe buýt đưa đón riêng.
Sáng sớm ngày hôm sau, hai anh em Đông Nhược Tuyết và Vân Hi mang theo những thứ như chứng minh thư, sổ hộ khẩu đi đến Sở Vinh Quang.
Khi biết được Vân Hi muốn chuyển quyền thừa kế huân chương ba sao cho em gái, những nhân viên làm việc tại đây không dám sơ suất, nhanh chóng mời hai người đến phòng dành cho khách quý, đồng thời cử người mời sếp đến bàn bạc.
Huân chương Vinh Quang ba sao là huân chương cấp cao nhất mà thành Tinh Diệu có thể trao tặng cho các Võ giả. Trừ những ưu đãi đặc biệt ra thì những người có được nó tương đương như nhóm người nằm trong tầng lớp thượng lưu, có thân phận tôn quý nhất thành phố.
Đợi khoảng mười phút thì La Quỳnh - phó sở trưởng Sở Vinh Quang, người trước đây đã từng gặp qua Vân Hi một lần ở học viện Tinh Diệu mới lững thững bước đến.
Sau khi bước đến phòng khách quý, La Quỳnh nhanh chóng xin lỗi hai người: “Thật ngại quá, mới rồi tôi cùng sở trưởng bận làm thủ tục trao tặng huân chương kỵ sĩ cho một người khách tôn kính nên mới đến chậm, để cho hai bạn đợi lâu.”
“Huân chương kỵ sĩ!”
Nghe thấy mấy từ này, Đông Nhược Tuyết không giấu nổi sự ngạc nhiên, sau đó cô nhanh chóng xua tay rồi nói: “Không sao không sao, chúng tôi cũng mới đến thôi!”
“Ha ha, cảm ơn Đông Nhược Tuyết tiểu thư đã hiểu cho tôi.” La Quỳnh mỉm cười, sau đó y lấy ra một tập hồ sơ rồi đặt nó lên chiếc bàn làm việc được làm từ gỗ đàn hương ở trước mặt, cuối cùng cất giọng nói: “Đông Phương tiên sinh đây muốn chuyển quyền thừa kế huân chương Vinh Quang ba sao của kỵ sĩ mặt trời Đông Liệt cho Đông Nhược Tuyết tiểu thư phải không?”
“Đúng vậy.”
La Quỳnh khẽ gật đầu rồi mở tập hồ sơ đặt trên bàn ra, lấy ra hồ sơ thuộc về kỵ sĩ mặt trời Đông Liệt rồi xem xét, được một lúc thì y khẽ nhíu mày lại.
“Thực xin lỗi, tôi cần phải đi kiểm tra một lát.”
“Vâng, cứ tự nhiên.”
Nhìn thấy La Quỳnh bỏ đi, Đông Nhược Tuyết cảm thấy hơi kỳ lạ nhưng cô cũng không nói gì thêm, lặng lẽ chờ đợi.
Ngược lại thì Vân Hi lại cầm lấy tập hồ sơ mà La Quỳnh để lại trên bàn rồi lật ra xem...
Đông Nhược Tuyết thấy thế thì chau mày, nói thầm: “Anh hai, những hồ sơ này đều ghi lại những điều bí mật quan trọng. Anh chưa được họ cho phép đã cầm lên đọc như thế, em sợ sẽ không tốt đâu.”
“Sao em không nghĩ rằng ông ta cố ý để nó lại cho chúng ta đọc.”
“Hả?”
Vân Hi không giải thích nữa, hắn nhanh chóng đọc hết các nội dung ghi trên những hồ sơ này một lượt rồi đặt nó lại lên bàn.
“Sao thế anh?”
Vân Hi lắc đầu: “Tạm thời còn chưa rõ lắm, nhưng anh nghĩ là mình đã đoán được chút ít rồi. Giờ chúng ta cứ ngồi đợi đã.”
“Dạ.”
Lần này hai anh em bọn họ ngồi đợi đến nửa tiếng đồng hồ.
Trong nửa tiếng đó, Sở Vinh Quang có sai mấy nhân viên qua rót trà cho hai người. Thái độ phục vụ của họ coi như tốt, nhưng chờ đợi lâu đến thế, Đông Nhược Tuyết cũng hơi cảm thấy sự việc có chút khác thường.
Nửa tiếng sau, La Quỳnh mới chạy nhanh đến phòng khách quý rồi ngồi xuống.
“Thật xin lỗi, mới rồi tôi đi kiểm tra tư liệu của kỵ sĩ mặt trời Đông Liệt đã làm lỡ thời gian của hai bạn.”
“Không sao, sở trưởng La này, bây giờ có thể bắt đầu thủ tục chuyển giao được rồi chứ?”
“À, tất nhiên có thể, nhưng... trước tiên tôi phải xin lỗi hai bạn.”
“Xin lỗi? Chẳng hay đã xảy ra chuyện gì?”
“Là thế này, mới rồi tôi kiểm tra được một lúc bỗng phát hiện ra những tư liệu về huân chương Vinh Quang ba sao của kỵ sĩ mặt trời Đông Liệt đã bị mất.”
“Sao lại mất rồi?”
Đông Nhược Tuyết lập tức hét lên kinh hãi.
“Sự thật đúng là như vậy. Đông Nhược Tuyết tiểu thư chắc hẳn cũng biết, phòng lưu trữ hồ sơ và phòng lưu trữ tư liệu đều nằm ở mấy tầng trên cùng. Nhưng hai năm trước, Sở Vinh Quang từng bị sét đánh trúng dẫn đến một cơn hỏa hoạn nhỏ. Tuy lửa đã được dập tắt ngay sau đó nhưng vẫn có hơn ba trăm hồ sơ bị hủy trong vụ hỏa hoạn này. Mà hồ sơ của kỵ sĩ mặt trời Đông Liệt cũng nằm trong số đó.”
Đông Nhược Tuyết nghe xong không khỏi chau mày.
“Sét đánh gây ra hỏa hoạn... Vậy bây giờ hồ sơ đã mất, các ông định xử lý chuyện này thế nào đây?”
La Quỳnh thầm liếc thoáng qua gương mặt không chút cảm xúc của Vân Hi rồi nói: “Việc này... Dù sao đi nữa thì chuyện này cũng là do thiên tai gây ra, sự cố ngoài ý muốn, Sở Vinh Quang chúng tôi có muốn trách cũng không được. Chẳng qua, tốt xấu gì thì chuyện này cũng xảy ra tại Sở Vinh Quang nên chúng tôi phải gánh một phần trách nhiệm. Ai ai cũng biết đến tên tuổi của người sở hữu huân chương Vinh Quang ba sao, kỵ sĩ mặt trời Đông Liệt. Cho dù không có hồ sơ thì chúng tôi cũng sẽ giúp các bạn thực hiện thủ tục chuyển giao quyền thừa kế huân chương Vinh Quang ba sao, dẫu sao chuyện sét đánh gây hỏa hoạn thuộc về trường hợp đặc biệt. Nhưng trước mắt, hồ sơ đã mất. Không có hồ sơ, chúng tôi tạm thời không thể xác nhận năm đó kỵ sĩ mặt trời Đông Liệt rốt cuộc đã để lại gì cho hai bạn. Nếu muốn điều tra ra được cũng không biết phải tốn bao nhiêu thời gian, thế nên...”
Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thần các dịch giả bạn nhé!
“Hả? Ông nói thế phải chăng là…”
“Đúng thế… Không có hồ sơ thì e rằng những thứ đó…”
Nghe thế, Đông Nhược Tuyết liền lắc đầu nói: “Không thể nào… Những thứ đó đều là di vật của cha tôi, có ý nghĩa đặc biệt với Đông gia chúng tôi, chúng không thể mất được.”
“Đông Nhược Tuyết tiểu thư, rất tiếc là những thứ đó đã bị cơn hỏa hoạn kia thiêu rụi cả rồi, tôi không thể giải quyết được.”
“Không, không thể nào. Phó sở trưởng La, mong ông giúp chúng tôi giải quyết chuyện này. Di vật cha tôi để lại thật sự rất quan trọng với chúng tôi.”
“Chúng tôi rất lấy làm tiếc, nhưng… không thể.” La Quỳnh nói xong thì đem hai phần tư liệu mới mang tới đặt lên bàn làm việc, cất giọng nói: “Qua thảo luận giữa tôi cùng những phó sở trưởng khác, tổng cộng chúng tôi đã đưa ra được hai phương án giải quyết, mời hai bạn xem qua một chút. Phương án thứ nhất, chúng tôi sẽ điều tra dựa trên những manh mối liên quan còn sót lại sau trận hỏa hoạn, tranh thủ sớm ngày tạo lại hồ sơ cho kỵ sĩ mặt trời Đông Liệt rồi thống kê những thứ mà ông ấy đã để lại. Một khi hoàn thành xong công tác, chúng tôi sẽ gửi thông báo ngay cho hai bạn. Chẳng qua là do chuyện này đã bắt đầu từ nhiều năm trước, hơn nữa bạn bè thân hữu của Đông Liệt tiên sinh cũng chẳng có mấy ai biết được chuyện này, chúng tôi sợ rằng tiến độ điều tra sẽ chậm một chút.”
“Chậm một chút?”
Đông Nhược Tuyết cũng hiểu, những chuyện như thế này nếu muốn điều tra, nhất định phải bỏ ra rất nhiều công sức. Chẳng qua nếu cứ thế này thì có trời mới biết đến ngày tháng năm nào cô mới có thể nhận được quyền thừa kế huân chương Vinh Quang ba sao.
“Vậy không biết phương án thứ hai là gì?”
“Phương án thứ hai, chúng tôi sẽ giúp hai bạn tiến hành chuyển giao quyền thừa kế, trao tặng huân chương Vinh Quang một lần nữa, nhưng mà những di vật kia tạm thời sẽ không được lấy ra. Tất nhiên là chúng tôi sẽ cho người điều tra những thứ mà Đông Liệt tiên sinh đã để lại. Chờ khi thống kê hoàn tất, Sở Vinh Quang chúng tôi nhất định sẽ trả những thứ đó lại cho hai bạn, không thiếu một món.”
“Chuyện này…”
Năm đó, kỵ sĩ mặt trời Đông Liệt là một thợ săn ma cấp chín, nắm giữ trong tay huân chương Vinh Quang ba sao mà cả thành Tinh Diệu chẳng mấy ai có được. Sau khi qua đời, chắc hẳn những thứ ông ta để lại sẽ chẳng có món nào là tầm thường. Ít nhất thì thanh bảo kiếm cùng áo giáp của Võ giả cấp bảy ông từng sử dụng nhất định sẽ có giá không thấp, nếu bán ra hẳn cũng thu được trăm ngàn Tân Nguyên tệ hoặc hơn.
Chỉ mới hai món này thôi mà đã được chừng đó tiền rồi chứ nói chi là khả năng còn để lại những thứ khác trân quý hơn.
Giá trị của khoản di sản này nhiều khả năng trên một triệu Tân Nguyên tệ.
Nhưng đối với Đông Nhược Tuyết, tầm quan trọng của những thứ đó không nằm ở giá trị tiền bạc mà do đây là những di vật do cha cô để lại. Đối với những người làm con như hai anh em bọn họ, chúng có ý nghĩa đặc biệt không thể thay thế, là nơi gửi gắm tâm tư, tình cảm, hoàn toàn không thể dùng tiền bạc để định giá.
Chuyện đến nước này đã không còn dễ dàng để một mình Đông Nhược Tuyết có thể quyết định được, trong lúc nhất thời, cô chỉ còn biết quay sang nhìn Vân Hi.
Không chỉ có mỗi Đông Nhược Tuyết nhìn hắn mà ngay cả phó sở trưởng La Quỳnh cũng như thế.
Một tháng trước, đối với một tên Võ giả chỉ có tu vi cấp ba như Vân Hi, La Quỳnh chẳng hề để ý đến. Nhưng bây giờ nhờ gặp được kỳ ngộ, tu vi bỗng chốc tăng lên, trở thành Võ giả cấp bảy nên hắn đã có được thực lực khiến y phải coi trọng. Nhất là sau khi hắn giết chết cục trưởng và phó cục trưởng của cục cảnh sát khu thành đông, sau đó không những không bị cao thủ của cục cảnh sát bắt giữ mà bây giờ còn xuất hiện trước mặt ông. Trong chuyện này ắt có những điều bí ẩn bất thường nên y không thể không cư xử thận trọng.
“Trao tặng huân chương Vinh Quang một lần nữa sao? Tôi muốn biết thực chất thì lần trao tặng mới này sẽ diễn ra như thế nào?”
Dưới cái nhìn soi mói của hai người, Vân Hi đặt ra câu hỏi của mình.
“Mọi chuyện là như thế này, do những hồ sơ liên quan đều đã mất, không dễ để khôi phục lại những tư liệu này được nên chúng tôi chỉ còn cách tạo một hồ sơ mới cho các bạn, tức là chúng tôi sẽ trao tặng một huân chương Vinh Quang mới. Căn cứ theo quy định của pháp luật thì khi thừa kế huân chương Vinh Quang, cấp bậc của nó sẽ giảm đi một sao. Điều này hẳn hai bạn cũng biết đúng không. Thế nên, nếu các bạn đồng ý thì chúng tôi sẽ tạo lập một bộ hồ sơ mới, trao tặng huân chương Vinh Quang hai sao cho Đông Nhược Tuyết tiểu thư. Một khi có nó trong tay, Đông Nhược Tuyết tiểu thư không những có được quyền cư trú mãi mãi tại thành Tinh Diệu, quyền công dân mà còn có thể sử dụng miễn phí các phương tiện công cộng trong thành, quyền hạn điều tra tin tức qua chứng minh thư cũng được tăng lên một cấp.
“Nói tóm lại, phải chăng bọn tôi không được quyền sở hữu huân chương Vinh Quang ba sao kia?”
“À thì… chúng tôi cũng chẳng có biện pháp khác…” Nói đến đây, trên mặt phó sở trưởng La hiện lên vẻ bất đắc dĩ: “Nếu như hai bạn muốn chuyển quyền thừa kế huân chương Vinh Quang ba sao kia thì chỉ có thể chờ đợi thôi. Một khi chúng tôi khôi phục lại được những hồ sơ đó, Sở Vinh Quang nhất định sẽ cho hai bạn một câu trả lời thuyết phục.”
Đợi!
Lần chờ đợi này nhất định không chỉ kéo dài một hay hai ngày.
Có khi lại phải đợi một hai năm, thậm chí đến tám năm mười năm.
Đến lúc này, Đông Nhược Tuyết cũng hiểu được trong chuyện này có điều gì đó bất thường.
“Phó sở trưởng La, thật sự là phần hồ sơ của cha tôi đã bị hủy đi trong đợt hỏa hoạn đó không?”
“Đương nhiên, sao tôi có thể đem một chuyện quan trọng đến nhường này ra dối gạt tiểu thư được.”
“Tôi không có ý đó, chẳng qua…”
La Quỳnh giơ tay ra hiệu: “Nếu đã không còn ý kiến gì nữa thì mời hai bạn đưa ra quyết định.”
“Ơ…”
Cho dù hiểu trong chuyện này có điều gì đó bất thường nhưng Đông Nhược Tuyết lại không biết phải giải quyết ra sao. Đối phương là phó sở trưởng Sở Vinh Quang, địa vị xã hội trong thành Tinh Diệu hơn xa một học viên của học viện Tinh Diệu như cô. Nếu cô hỏi thêm sẽ khiến đối phương bất mãn, ảnh hưởng đến chuyện phê duyệt huân chương Vinh Quang.
Nhìn thấy sắc mặt Đông Nhược Tuyết biến đổi liên tục, do dự không quyết, La Quỳnh thầm thở dài trong lòng rồi nói: “Được rồi, hiện tại chúng tôi đã nêu ra hai phương án, các bạn có thể xem xét chọn một trong số đó. Chấp nhận phương án Sở Vinh Quang chúng tôi đền bù tổn thất, ban thưởng một huân chương Vinh Quang hai sao mới hay tiếp tục chờ đợi. Hai bạn cứ tự nhiên. Quyền quyết định nằm trong tay hai bạn.”
Nói xong, La Quỳnh khẽ tựa lưng lên ghế, trên mặt lộ ra nụ cười hài lòng.
Y đã cầm chắc chiến thắng trong tay.
Từ xưa đến nay, dân không đấu lại quan.
Nghĩ thế, Đông Nhược Tuyết thầm thở dài trong lòng rồi nói: “Đã như thế, chúng tôi sẽ chọn phương án thứ hai…”
“Chúng tôi sẽ đợi!”
Đông Nhược Tuyết còn chưa nói hết câu đã bị Vân Hi cắt ngang.
“Ừm, phương án thứ hai hả! Được rồi! Thế thì tốt! Bây giờ tôi sẽ giúp hai bạn… À khoan, chờ chút đã! Mới nãy, Đông Phương tiên sinh nói gì nhỉ?”
Đông Nhược Tuyết quay sang nhìn Vân Hi lần nữa.
“Chúng tôi chọn phương án thứ nhất, đợi!”
Vân Hi nói xong liền đứng lên, nói với Đông Nhược Tuyết: “Chúng ta đi thôi!”
“Chờ chút đã! Đông Phương tiên sinh quyết định chọn phương án thứ nhất là chờ đợi hả? Hai bạn cần phải hiểu rõ, muốn khôi phục lại hồ sơ đã mất đi phải gặp rất nhiều phiền toái. Chẳng may đến lúc đó không có kết quả gì cũng mong hai bạn đừng cho rằng chúng tôi chỉ làm qua loa cho có thôi nhé.”
“…”
Vân Hi trầm mặc một lát rồi dẫn theo Đông Nhược Tuyết rời khỏi Sở Vinh Quang.
Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thần các dịch giả bạn nhé!
Chuyến đi đến Sở Vinh Quang lần này, bọn họ không thể hoàn thành thủ tục chuyển giao quyền thừa kế huân chương Vinh Quang ba sao cho Đông Nhược Tuyết nên tâm trạng của cô không được tốt lắm, chẳng có hứng thú nói chuyện.
Cô không nói gì mà Vân Hi cũng chẳng phải là người hay chủ động bắt chuyện nên bầu không khí dần trở nên nặng nề, khó chịu.
Một lúc lâu sau, khi hai người đã rời xa Sở Vinh Quang thì Vân Hi mới nói một câu: “Có lẽ bây giờ em muốn đến học viện Tinh Diệu đúng không?”
Đông Nhược Tuyết khẽ gật đầu.
Một lát sau, Đông Nhược Tuyết xốc lại tinh thần nói khẽ một câu.
“Chuyện này…”
“Cứ để anh xử lý đi…”
Vân Hi còn chưa nói xong, Đông Nhược Tuyết đã vội nói: "Không được! Lần trước xảy ra chuyện lớn trong học viện, anh cũng nói để anh xử lý nhưng cuối cùng thì mọi chuyện lại trở nên ầm ĩ hơn. Nếu không phải tổng cục trưởng Lệ công chính liêm minh, xử lý công bằng, trả lại sự trong sạch cho anh thì bây giờ nhẹ nhất anh cũng bị phán là tội dân, trục xuất khỏi thành Tinh Diệu, đày đến nơi hoang dã, còn nặng thì bị xử tử hình. Lần này anh phải nghe em. Bây giờ em là học viên tinh anh của học viện Tinh Diệu, xem như cũng có chút thực quyền rồi, để em đi tìm viện trưởng xem người có thể nghĩ ra biện pháp nào không.”
Vân Hi trầm mặc một lát rồi khẽ gật đầu, cũng chẳng biết có phải hắn đồng ý không tham gia chuyện này nữa hay không.
“Được rồi, quyết định vậy nha.”
Nói xong, Đông Nhược Tuyết bắt đầu động não suy nghĩ xem rốt cuộc nên dùng cách gì để nói rõ chuyện này với viện trưởng.
Suy cho cùng thì cô chẳng phải là Diệp Hạo Nhiên, cũng không phải là Vô Khuyết nên không thể hiểu được tính tình của Vân Hi. Nếu không hẳn cô sẽ biết, những chuyện mà hắn đã quyết rồi thì đừng nói là tám con trâu, có đến tám mươi hay tám trăm con trâu cũng không thể kéo trở lại.
“Được rồi, đến trạm xe của học viện Tinh Diệu rồi! Em đến học viện đây, anh định về nhà hay…” Nói đến đây, Đông Nhược Tuyết nhạy cảm phát hiện ra hình như anh trai mình không để ý nghe mình nói gì mà lại nhìn ngẩn ngơ gì đó ngoài cửa sổ: "Anh hai, anh đang nhìn gì vậy?”
“Em đến học viện đi!”
Nói xong, Vân Hi liền bước xuống xe buýt, chỉ chốc lát sau đã biến mất giữa biển người mênh mông.
…
Trong lúc hai anh em bọn họ, người trở lại học viện Tinh Diệu, người biến mất trên đường phố thì ở trong phủ thành chủ lại đang tiến hành một cuộc họp mặt giữa những người lãnh đạo cấp cao ở thành Tinh Diệu.
Tuy rằng chỉ có tám người tham gia lần họp mặt này, nhưng không ai trong số họ không phải là những quan lớn mà nếu xuất hiện ở một nơi nào đó trong thành Tinh Diệu, dậm chân một phát cũng đủ khiến toàn thành rung chuyển. Trong đó, những người mà Đông Nhược Tuyết chỉ biết đứng nhìn từ xa như Vạn Cương - sở trưởng Sở Vinh Quang hay Lệ Lôi - tổng cục trưởng cục cảnh sát đều tham gia cuộc họp mặt này. Mà người chủ trì của lần họp mặt này chính là phó thành chủ Vương Lạc Thi - người nhiều lần xuất hiện trước mặt con dân trong thành phố nhất.
Giờ phút này, những số liệu đang thay đổi từng chút một hiển thị trên chiếc màn hình lớn đặt trong phòng họp trông rất bắt hiện ra trước mặt những người có mặt ở đây.
Những số liệu này chẳng phải gì khác mà chính là những mẩu tin nhắc nhở đánh giá trong đánh giá xuất hiện khi Vân Hi hoàn thành kiểm tra quyền hạn ba sao.
Trên màn hình không những hiển thị kết quả đánh giá khi Vân Hi khi hoàn thành kiểm tra quyền hạn ba sao mà ngay cả những số liệu thống kê, đánh giá trong lần kiểm tra quyền hạn một sao của hắn cũng xuất hiện trên góc màn hình. Hai mẩu tin đánh giá cấp đại sư lóe lên những tia sáng rung động lòng người làm chấn động tâm hồn mỗi người ở đây.
“Đánh giá cấp đại sư đại biểu cho điều gì, tôi không nói ra hẳn mọi người cũng biết rõ!”
Vương Lạc Thi gõ nhẹ lên bàn hội nghị, trầm giọng nói: “Nguyệt Thần giới không phải là trí tuệ nhân tạo. Trí tuệ của nó cao hơn bất cứ Võ giả nào trên Trái Đất này, toàn bộ kiến thức về Võ đạo của nhân loại chúng ta gộp lại cũng kém xa nó. Nếu không phải không biết ‘nguyên điểm’ của Nguyệt Thần giới ở đâu, có khi bên đại lục Thiên Hoang đã đổi một cao thủ cấp thần thoại cho Trái Đất chúng ta để lấy quyền khống chế Nguyệt Thần giới rồi! Bởi vậy, những đánh giá mà Nguyệt Thần giới đưa ra tuyệt đối không bao giờ sai! Ai được nó đánh giá cấp đại sư thì chắc chắn trăm phần trăm người đó là đại sư. Cũng như thế, tôi có thể khẳng định người có cái tên 123 này có tiềm lực tấn cấp Tiên Thiên mật cảnh!”
Nói đến đây, ông ta khẽ ngừng lại một chút.
“Tuy nhiên đó lại chưa phải là điều quan trọng nhất.”
Nói xong, ánh mắt ông ta dừng lại ở mẩu tin tổng điểm đánh giá hiển thị trên màn hình.
“Các anh thấy gì đó không! Mẩu tin này cho thấy kết quả cuối cùng người này đạt được 472 điểm! Những 472 điểm cơ đấy, chỉ thiếu 28 điểm nữa là được đánh giá cấp bậc tông sư rồi! Đến cả những Võ giả Tiên Thiên mật cảnh hậu kỳ cũng chưa chắc đã đạt được số điểm cao như thế này! Nói cách khác, nếu như chúng ta có thể tìm ra được người này rồi tiến hành bồi dưỡng thì sau này nhiều khả năng thành Tinh Diệu chúng ta sẽ xuất hiện một Võ đạo tông sư.”
“Võ đạo tông sư.”
“Trong lịch sử thành Tinh Diệu chúng ta cũng chưa từng xuất hiện qua một người cỡ đó.”
“Đúng vậy! Nếu thành Tinh Diệu chúng ta có được cao thủ cấp tông sư như ông nói thì thành phố của chúng ta đã sớm tăng lên cấp bốn rồi! Không nói đến chuyện quản hạt đất đai tăng nhiều, ngay cả cấp hành chính cũng sẽ tăng lên một cấp, giống như từ cấp huyện thăng lên cấp thành phố vậy!”
Ngay lập tức, những người có mặt ở trong phòng nhốn nháo cả lên.
Thấy thế, Vương Lạc Thi khẽ chau mày nói: “Mọi người trật tự đi! Hôm nay tôi mời các anh đến đây không phải để nghe những lời nói hoa mỹ tốt đẹp của thành phố trong tương lai! Tôi đã nhận được chỉ thị mới nhất của thành chủ…” Nói đến đây, ông ta khẽ trầm giọng: “Đây là do đích thân thành chủ đại nhân ra lệnh!”
Nghe đến danh hiệu thành chủ, cho dù là Lệ Lôi - tổng cục trưởng cục cảnh sát hay Vạn Cương - sở trưởng Sở Vinh Quang cũng đều trở nên nghiêm túc, sâu trong đôi mắt ánh lên vẻ cuồng nhiệt và kính trọng từ tận đáy lòng.
“Mời phó thành chủ đại nhân đưa ra ý kiến!”
“Ý của thành chủ đại nhân là muốn điều động toàn bộ lực lượng hiện có trong thành Tinh Diệu để điều tra người mang cái tên 123 này! Dù thế nào đi nữa cũng phải tìm cho ra tên cao thủ bí ẩn này! Không nói đến chuyện hắn có khả năng trở thành Võ đạo tông sư hay không, chỉ cần hắn có thể tấn cấp Tiên Thiên mật cảnh thôi cũng đủ khiến cho chúng ta phải đặc biệt coi trọng rồi! Đối với thành Tinh Diệu chúng ta mà nói thì có thêm một cao thủ cấp Tiên Thiên mật cảnh chẳng khác nào có thêm một nguồn trợ lực khổng lồ.
“Thế nhưng… phó thành chủ, hiện tại chúng ta chưa biết được tướng mạo của người này, thậm chí còn không có cách gì để xác nhận được rốt cuộc hắn có phải là người ở trong phạm vi quản hạt của thành Tinh Diệu chúng ta hay không nữa…”
Người đàn ông trung niên đang đưa ra ý kiến là Trang Chí Viễn, bộ trưởng bộ nhân sự thành Tinh Diệu.
Chẳng qua ông này còn chưa nói hết câu đã bị Vương Lạc Phi chen ngang: “Đó là chuyện của anh! Chỉ thị này do đích thân thành chủ đưa ra, các anh nhất định không thể làm qua loa! Chuyện này mà làm không xong sẽ khiến cho thành chủ đại nhân nghi ngờ năng lực của các anh! Đến lúc đó thì đừng nói là tôi, dù là nguyên lão Tiên Thiên ra mặt cũng chưa chắc đã giữ được vị trí của các anh đâu!”
Ông ta vừa nói hết câu thì sắc mặt của Lệ Lôi, Vạn Cương và bảy người khác đều thay đổi.
“Phó thành chủ hãy an tâm, chúng tôi nhất định sẽ dùng mọi biện pháp có thể để hoàn thành chỉ thị mà thành chủ đại nhân đã đưa ra!”
“Hy vọng là thế! Chút nữa tôi sẽ để Tiểu Vương đem một phần tư liệu lấy được về người này gửi cho các anh! Mong rằng các anh sẽ không làm tôi và thành chủ đại nhân phải thất vọng! Giờ thì tan họp!”
Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thần các dịch giả bạn nhé!
Trong khi những lãnh đạo cấp cao của thành Tinh Diệu đang đau đầu vì nhân vật thần bí mang tên 123 trong Nguyệt Thần giới thì Vân Hi, chủ nhân của số hiệu này lại đang len lỏi giữa dòng người.
Lúc nãy trên xe buýt, hắn thấy thấp thoáng một bóng lưng quen thuộc trong dòng người phía dưới. Nhưng sau khi xuống xe chạy lẫn giữa dòng người, đuổi theo tìm kiếm thì bóng lưng ấy giống như ảo giác, lập tức biến mất trong tầm mắt của hắn. Cho dù hắn có tìm đến thế nào đi chăng nữa cũng chẳng thấy được tung tích của đối phương.
Sau khi tìm kiếm được một lúc nhưng chẳng có kết quả gì, Vân Hi đành bỏ cuộc.
Hắn khẽ liếc mắc nhìn qua phía nhà ga thì thấy xe buýt đã đi rồi! Nếu phải đợi chuyến tiếp theo thì hắn phải chờ thêm nửa tiếng nữa.
Nửa tiếng này có lẽ cũng đủ để mình đi từ cổng học viện Tinh Diệu về nhà rồi!
Nghĩ đến đây, Vân Hi liền sải bước trở về nhà.
Nhưng sau khi đi được một lát, đến một khúc cua, hắn lại thấy bóng lưng quen thuộc kia. Hơn nữa, phương hướng đối phương rời đi cũng cùng một tuyến đường với hắn.
Trầm ngâm một lát, Vân Hi liền bước chân nhanh hơn một chút, đi theo nhưng không tiến lên chào hỏi đối phương.
Chỉ dựa vào mỗi bóng lưng nên hắn không thể biết được liệu đối phương có phải là người mà hắn muốn tìm hay không.
Vân Hi theo sau được một lát thì cô gái đi đằng trước như phát hiện ra có chuyện khác lạ, khi qua ngã tư, nhân lúc thay đổi tín hiệu đèn giao thông nhanh chóng lẫn vào dòng người qua đường, biến mất trong tầm mắt của hắn.
Vân Hi chẳng biết phải nói gì nữa.
Hắn lắc đầu thôi không nghĩ đến chuyện này nữa, tiếp tục đi về nhà.
Nhưng lạ thay, mọi chuyện cứ như đang trêu hắn vậy. Sau khi hắn đã đi được một nửa lộ trình, bóng dáng cô gái hẳn nên biết mất trước mặt hắn lại xuất hiện rõ ràng. Hơn nữa, lúc này đã không phải là một bên đuổi một bên trốn mà đối phương đang đi về phíahắn.
Một lát sau, hai người gặp nhau một lần nữa.
Trông thấy dáng vẻ ngạc nhiên của Vân Hi, cô gái hiển nhiên cũng có chút kinh ngạc, qua một lát mới cất giọng trêu chọc: “Tiểu tiên sinh, theo dõi người khác không phải là thói quen tốt đâu đấy!”
“…”
Vân Hi bối rối không biết nên trả lời như thế nào.
Nếu như nói theo dõi, quả thực hắn có làm thế, nhưng chỉ đi theo được một đoạn, cả hai lần bám theo đều bị mất dấu. Còn như nói không theo dõi, dưới tình huống cả hai lần mất dấu nhưng giờ lại gặp nhau thì e rằng…
“Ồ, ta biết cậu… Cậu… Hẳn là tiểu học đệ xuất hiện trong phạm vi bắn tỉa của đoàn săn ma Thiên Hữu ở rừng Dạ Huyết hôm ấy.”
“Ha… quả thực chúng ta đã từng có duyên gặp nhau một lần ở rừng Dạ Huyết.”
“Ha ha, vận khí của cậu thật không tệ. Sau đó ít lâu thì thú triều bộc phát, hẳn cậu cũng gặp phải. Nhưng giờ xem cậu khỏe mạnh thế này… Cậu thật may mắn! Xem ra cậu không bị thú triều hù dọa nhỉ? Đối với cậu thì những kinh nghiệm như thế có thể trợ giúp được một số chuyện. Biết đâu được qua mấy năm nữa, học viện Tinh Diệu chúng ta lại xuất hiện thêm một Võ giả xuất sắc… À mà có lẽ bây giờ cậu cũng đã là một học viên xuất sắc rồi! Hì hì, nhớ năm đó khi ta lớn như cậu cũng không dám đi một mình đến rừng Dạ Huyết đâu đó.”
“Cảm ơn cô đã giúp tôi hôm ở rừng Dạ Huyết.”
“Không cần cảm ơn, giúp đỡ học đệ cũng là chuyện nên làm của học tỷ ta đây mà.” Nói đến dây, cô gái căn bản không để cho Vân Hi có cơ hội nói chuyện, lập tức nói một câu rất nhanh: “Chẳng qua, nếu như cậu thật muốn cảm ơn ta… với tư cách là học tỷ, ta cũng không thể từ chối ý tốt của học đệ như cậu được. Đúng lúc ta còn chưa ăn điểm tâm, hay là cậu mời ta ăn một bữa đi!”
“…”
“Quán ăn ở đằng trước được lắm, trước kia ta hay tới đó ăn bún đấy. Thế nào? Chọn chỗ này chứ?”
“Được!”
Vân Hi cảm thấy bản thân hoàn toàn chẳng có lý do gì để từ chối cả.
Không phải. Cho dù là có lý do đi chăng nữa thì hắn cũng không có cơ hội để từ chối.
“Tốt lắm, chúng ta mau qua đó thôi!”
Nói xong, Tô Ngữ Tinh chạy một mình qua đó, nhanh chóng tiến vào quán có tên là bún Quế Lâm, sau đó nói với chủ quán: “Chú Lưu, cho hai tô bún… À đúng rồi, học đệ này, cậu ăn gì?”
“Tôi đã ăn sáng rồi!”
“Ăn rồi thì ăn nữa! Bây giờ cậu hẵng còn nhỏ, cơ thể đang phát triển nên cần phải ăn nhiều lên! Nghe lời học tỷ đi! Chú Lưu, cho ba tô!”
“Có ngay, có ngay đây!”
Người đang ông trung niên được gọi là chú Lưu vui vẻ lên tiếng.
Nói xong, Tô Ngữ Tinh tìm một chỗ ngồi xuống, sau đó vẫy vẫy tay với Vân Hi. Chờ khi hắn ngồi xuống, cô mới cất giọng hỏi: “Học đệ này, sao cậu lại đi một mình đến nơi nguy hiểm như vậy? Đến cả Võ giả cấp sáu, nếu không có đoàn đội cũng nhất định không dám xâm nhập đến rừng Dạ Huyết đâu đấy.”
“Vì để hoàn thành một nhiệm vụ!”
“Nhiệm vụ tuy quan trọng nhưng cũng cần phải xem xét lại thực lực của bản thân mình tới đâu chứ, còn nếu như cậu là thiên tài thì chuyện này cũng không cần nói đến làm gì. Giống như học trưởng Cảnh Hoài Vân ở học viện Tinh Diệu chúng ta, còn có Tử Xa Phục, Công Tôn Thuật ở thành Tinh Diệu nữa, bọn họ đều là những nhân vật thiên tài đấy. Nhất là Công Tôn Thuật, người này không chỉ lợi hại như bình thường thôi đâu. Ngày thường, người này thâm tàng bất lộ nhưng ta nghe nói y đã sắp lấy được quyền hạn năm sao của Nguyệt Thần giới rồi.”
Vân Hi khẽ gật đầu.
Tử Xa Phục và Cảnh Hoài Vân thì hắn đã biết rõ rồi, nhưng còn người tên Công Tôn Thuật kia thì đây lại là lần đầu nghe nói đến, hẳn y là cao thủ trẻ tuổi ẩn tu.
“Được rồi được rồi, ta nói mấy chuyện này hẳn cậu không có hứng thú đúng không. Sao cậu không nói cho ta nghe một chút chuyện xảy ra gần đây tại học viện Tinh Diệu nhỉ! Đã rất lâu rồi ta chưa đến đó, không ngờ học viện đã thay đổi nhiều đến thế. Bây giờ học viện lại có được một nhân vật khác người như cậu, tuổi còn trẻ mà đã dám đi một mình đến rừng Dạ Huyết, quả thực không thể tin nổi…”
“Quá khen…”
“Cậu đừng có khiêm tốn như thế! Ta dám chắc, ở học viện Tinh Diệu lúc này, cậu nhất định là một nhân vật rất nổi bật! Thế nào, ta doán đúng chứ? Hì hì, học đệ này, cậu đang học ở lớp nào đấy? Giáo viên hướng dẫn là ai? Cậu mấy tuổi rồi? Có bạn gái chưa…”
Vân Hi kinh ngạc nhìn cô gái chỉ khoảng hai mươi tuổi trước mặt mình.
Nếu không phải đã tận mắt nhìn thấy tấm ảnh mà Đông Nhược Tuyết đã đưa cho, xác nhận cô gái này là Tô Ngữ Tinh thì hắn đã tưởng người ta là nhân viên hộ tịch (điều tra hộ khẩu) rồi.
“Ha ha, dáng vẻ chất phác này của cậu trông thật đáng yêu, tới đây, để ta bẹo một cái xem sao!”
“…”
“Oa, sắc mặt câu thay đổi nhanh thật. Đùa thôi mà. Thật ra, lần đầu gặp cậu, ta thấy cậu lạnh lùng quá, có cảm giác như cự tuyệt người khác từ xa ngàn dặm vậy (khó gần). Như thế không tốt lắm đâu, vậy sao có bạn gái được. Cậu là thanh niên, thanh niên thì phải có sức sống, tươi vui, muốn cho người ta có cảm giác như mặt trời mới mọc (dễ thân cận). Chứ cứ làm ra vẻ thành thục như cậu lúc này thì không cần thiết đâu.”
“…”
“Nhìn xem, ta nói đúng không! Sao mặt cứ đơ ra thế kia, không nói gì à! Nào, cười một cái cho học tỷ xem nào!”
“…”
“Thật không nghĩ ra chuyện gì vui vui được à? Không có hả, hay chúng ta nói giỡn cũng được!”
Vân Hi đã trầm mặc một lát, dường như muốn nói gì đó.
Bộ dáng này của hắn ngay lập tức khiến cho Tô Ngữ Tinh vui vẻ trở lại: “Đúng đúng! Cậu muốn nói gì cứ nói đi! Cậu phải thể hiện ra tinh thần phấn chấn của một người thanh niên chứ.”
Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thần các dịch giả bạn nhé!
“Cô ăn hết phần của tôi rồi…”
“Ấy chết…”
Tô Ngữ Tinh ngẩn người, giây lát sau cô liền nở nụ cười tươi như mặt trời toả nắng: “Đúng rồi, phải như thế mới đúng. Ở thế giới này, ma thú đã khiến loài người chúng ta chịu quá nhiều áp lực, quá mức nặng nề. Nếu như bản thân chúng ta không nghĩ ra biện pháp giải tỏa tâm lý, thay đổi cách sống, tìm lấy tín ngưỡng tinh thần ở sâu trong lòng thì sớm muộn gì cũng hỏng mất thôi. Học đệ này, tiện thể có câu nói đó của cậu, bữa sáng hôm nay đích thân ta mời.”
“Cứ để tôi đi…”
“Ừm, vậy cậu trả đi.”
“…”
Vân Hi khẽ ngạc nhiên nhìn Tô Ngữ Tinh…
Cô gái này thật đúng là chẳng có chút khách khí nào cả.
“Đến đây nào học đệ, nếm thử xem, ngon lắm đó.” Trong khi nói chuyện, Tô Ngữ Tinh đẩy đến trước mặt Vân Hi một tô bún: "Yên tâm rồi chứ, ta không tới gần cậu đâu.”
“Cảm ơn, nhưng mà… quả thật là tôi đã ăn rồi!”
Tô Ngữ Tinh nhìn chằm chằm vào Vân Hi mà không chớp mắt, một lúc lâu sau mới gật đầu: “Đối mặt với mùi thơm này mà cậu vẫn ung dung bình tĩnh như vậy, xem ra bữa ăn sáng nay của cậu ngon lắm!”
Vân Hi gật đầu.
“Bữa ăn sáng nay do em gái tôi làm! Em ấy rất giỏi nấu ăn!”
“Ồ… cậu thật may mắn! Chắc ta phải đến nhà cậu ăn chực một hôm mới được!”
Vân Hi chần chờ một lát, cẩn thận nghĩ đến đủ mọi phản ứng mà Đông Nhược Tuyết có thể làm ra sau khi gặp mặt Tô Ngữ Tinh, lúc này mới gật đầu.
“À, cậu không ăn tô này sao? Nếu cậu không ăn thì ta sẽ giúp cậu 'tiêu diệt' cho! Lãng phí lương thực quả thật không phải là thói quen tốt, ở trong thành còn đỡ chứ nếu ở ngoài nơi hoang dã thì… Chết thật, ta nói lạc đề mất rồi! Tóm lại thì chúng ta không nên lãng phí lương thực! Nhất là bây giờ, tài nguyên có thể sử dụng được chẳng còn lại bao nhiêu nữa, chúng ta không thể lãng phí chúng, một chút cũng không được!”
Vân Hi khẽ gật đầu.
Một lát sau, khi Tô Ngữ Tinh đã ăn hết tô bún thì hắn hỏi tiếp: “Cô thường hay sống ở những nơi hoang dã sao?”
“Dừng lại, dừng lại, không nói đến chuyện đó nữa! Cậu là học viên cơ mà! Nếu muốn nói chuyện phiếm, sao cậu không nói cho ta biết một số chuyện lý thú xảy ra trong học viện Tinh Diệu nhỉ?! Gần đây, học viện có xảy ra chuyện vui nào không?”
Vấn đề này quả thật đã làm khó Vân Hi. Hắn mặc dù xem như là học viện của học viện Tinh Diệu nhưng thời gian hắn ngốc tại đây chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay. Nếu bắt hắn kể lại những chuyện đã xảy ra trong học viện thì quả thật hắn chẳng biết phải nói từ đâu.
“Ha ha, ta chỉ cần nhìn một lần là đủ biết học đệ thuộc loại học viên ngoãn ngoãn, chăm chỉ học tập mỗi ngày rồi. Có lẽ đa số thời gian cậu đều dùng để tu luyện đúng không? Điều này cũng không tốt lắm đâu. Đạo tu luyện có lúc căng lúc chùng, nếu cứ vùi đầu khổ tu cả ngày thì chưa chắc đã đạt được hiệu quả như mình mong muốn. Cậu nên dành chút thời gian quan tâm đến những học viên nữ trong học viện Tinh Diệu, tâm sự chút chuyện yêu đương đi. Quãng đời học sinh tươi đẹp này sao có thể lãng phí như thế đó được.”
Vân Hi gật đầu.
Thực ra thì hắn cũng chẳng biết quãng đời học sinh tươi đẹp ở chỗ nào.
“Tốt lắm, ta ăn xong rồi! Lâu lắm rồi mới được như hôm nay, vừa ăn vừa nói chuyện thật vui vẻ.”
“Vì sao?”
Tô Ngữ Tinh cười khẽ, không trả lời mà lại đứng dậy đi đến chỗ chủ quán: “Chú Lưu ơi, tính tiền!”
Vân Hi thấy thế vội vàng đứng lên: “Nãy nói rồi mà, hôm nay tôi mời cô. Cứ để đó cho tôi.”
“Sao thế được. Cậu là học đệ, ta là học tỷ. Làm gì có chuyện mới gặp mặt lần đầu tiên đã để cho học đệ mời ta chứ?”
“Chẳng phải trước đó đã đồng ý để tôi mời rồi sao?”
“Ta cũng hết cách rồi. Ba lần bảy lượt bảo cậu ăn thử một chút mà cậu lại từ chối, nếu để cậu trả thì học tỷ ta còn mặt mũi nào nữa đây.”
Vân Hi lắc đầu.
“Được rồi, được rồi mà, hai cô cậu đừng tranh nhau trả nữa.” Người đàn ông trung niên được gọi là chú Lưu cười khẽ một tiếng: “Tô tiểu thư, chẳng dễ gì cô mới được vào thành, hơn nữa đây lại là lần đầu tiên dẫn bạn đến chỗ của chú ăn uống, thôi thì coi như ta mời hai cô cậu bữa sáng hôm nay đi.”
“Sao được hả chú Lưu, tính cả cho cháu đi. Chú cũng biết cháu là thợ săn ma chuyên nghiệp mà, gì chứ tiền thì kiếm nhanh òm. Đây, của chú.” Nói xong, Tô Ngữ Tinh không để cho chú Lưu này có cơ hội mở miệng, nhét ngay tờ tiền mệnh giá 10 Tân Nguyên tệ vào tay ông ta.
“Cái con bé này… Để chú thối lại tiền dư cho cháu.”
“Thôi chú ạ, lát nữa cháu lấy thêm chai nước khoáng là đủ.”
“Vậy thì được, thích thứ gì thì cháu cứ lấy đi, năm đó may nhờ có cháu hướng dẫn Tiểu Ngọc tu luyện nên giờ nó mới được học tại học viện Tinh Diệu.”
Tô Ngữ Tinh khẽ gật đầu rồi quay sang nói với Vân Hi: “Tiểu học đệ này, cảm ơn cậu đã nói chuyện phiếm cùng ta, gặp lại sau nhé.”
“Chờ chút đã, chuyện xảy ra ở rừng Dạ Huyết dạo trước, tôi còn chưa có…”
Vân Hi còn chưa nói hết câu đã bị Tô Ngữ Tinh cướp lời: “Cậu thật muốn cảm ơn ta à?”
“Dĩ nhiên.”
“Hì hì, thế cậu cười lên cho học tỷ xem là được.”
“…”
"Xem đó, chút thành ý cũng chẳng có kìa.”
"Xin lỗi cô, hiện tại quả thực tôi chẳng nghĩ ra được chuyện gì để cười cả.”
“Ha ha, không cần nghiêm túc thế làm gì… Ta nói giỡn đó. Bữa ăn sáng nay có cậu ngồi bên, lại nói chuyện phiếm nữa, được thế là ta rất cảm ơn cậu rồi. Như thế là đủ rồi. Giờ ta phải đi mua mấy thứ cần thiết đã, chắc sẽ bận cả ngày mất. Ta đi trước nhé, bái bai.”
“Chờ chút… Sau này nếu tôi muốn tìm cô thì nên…”
“Không cần, không cần tìm.”
Tô Ngữ Tinh vừa nói vừa phất phất tay, rời khỏi quán bún đi ra ngoài, căn bản không để cho Vân Hi có cơ hội mở miệng.
Mạnh mẽ dứt khoát thật.
Trong lúc nhất thời, Vân Hi không khỏi nhíu mày.
Hắn cũng không phải người thích nợ ân tình người khác.
“Ha hả, anh bạn trẻ hẳn cũng là học viên của học viện Tinh Diệu nhỉ?”
Người lên tiếng là ông chủ quán bún.
“Dạ phải!”
“Ha hả, con gái ta cũng là học viên của học viện Tinh Diệu đấy, hơn nữa trước đây nó còn là bạn thân của Tô tiểu thư nữa. Chỉ tiếc, bởi vì chuyện kia mà bây giờ con bé lại trở thành người khó gần.”
“Khó gần ạ?” Vân Hi giật mình. không chút nào phát giác ra điểm này.
“Cháu lại cảm thấy cô ấy nói chuyện rất có duyên…”
“Rất có duyên ấy à? Thực ra mới nãy hai cô cậu nói chuyện, ta có nghe được loáng thoáng. Chắc là Tô tiểu thư đã giúp cậu chuyện gì đó nên cậu mới mời con bé đến đây ăn phải không?”
Vân Hi khẽ gật đầu.
Nhưng nói một cách chuẩn xác thì hẳn là Tô Ngữ Tinh mời hắn đến nơi này ăn thì có.
“Sở dĩ con bé nói chuyện nhiều như thế, thậm chí còn để cậu mời đi ăn, mục đích chủ yếu hẳn là muốn cậu trả phần nhân tình kia. Sau khi trả xong phần nhân tình này thì trong lòng cậu cậu sẽ không còn khúc mắc gì nữa, tự nhiên sẽ quên con bé đi, qua một thời gian sẽ trở thành người dưng. Đây là một loại từ chối gián tiếp, ám chỉ mang tính cự tuyệt mà đến chính bản thân cậu cũng không chú ý đến. Chẳng lẽ cậu không thấy vô lý khi con bé nói chuyện với cậu, thậm chí nói muốn đến nhà cậu ăn chực cơm… nhưng con bé lại chưa từng hỏi qua tên của cậu sao?”
Vân Hi khẽ nhíu mày, cảm thấy mọi chuyện hình như đúng thế thật.
“Tại sao?”
“Tại sao à?” Nói đến đây, giọng nói của người đàn ông trung niên chất chứa nỗi thương tiếc xót xa: “Con bé là tội dân!”
“…”
“Nếu cậu thật sự muốn trả phần nhân tình này thì cứ làm theo ý của con bé đi, quên hết mọi chuyện diễn ra ở đây ngày hôm nay, đừng đi nghe ngóng tìm hiểu hay có dính dáng gì cả… Chúng ta và con bé… Không ở cùng một thế giới!”
Người đàn ông trung niên nói xong liền quay người làm tiếp công việc bận rộn trong quán của mình.
Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thần các dịch giả bạn nhé!
Bình luận truyện